Đỉnh NGUYỄN

life's a journey not a destination


Leave a comment

Trải nghiệm – điều tuyệt vời nhất


Đối với tôi, tuổi đời của con người không nên tính bằng tuổi tác mà nên tính bằng trải nghiệm.

Trải nghiệm có thể biến một cậu nhóc mười sáu tuổi hành xử chẳng khác nào một chàng trai trưởng thành. Biết trước biết sau, biết thứ gì quan trọng để tập trung thời gian vào thứ ấy, biết trân trọng người con gái sẽ đi cùng mình trên đoạn đường đời, biết được làm trai chí lớn không nên vì những thứ nhỏ nhặt không đáng mà đánh mất bản chất “người” trong tâm hồn.

Trải nghiệm khiến một người thành công có thể hạ cái tôi của mình xuống để học hỏi được nhiều điều hay từ người khác, dù cho người dó có địa vị thấp hay tuổi đời không bằng họ. Trải nghiệm khiến con người ta khiêm nhường hơn, nhờ thế mà ta học hỏi và tăng trưởng nhiều hơn mỗi ngày.

Trải nghiệm khiến ta phong phú đời sống tinh thần bằng nhiều cách: đọc sách, đi du lịch, trò chuyện với mọi người,… Ta cảm nhận rõ hơn ý nghĩa của cuộc sống, biết được đôi khi ta phải buông bỏ thứ gì đó mà ta rất mong chỉ bởi đó không phải thứ phù hợp với ta, nhờ đó mà nhẹ lòng đi qua những đau thương, dũng cảm bỏ xuống những thứ ta đã từng rất cố gắng để nhấc lên.

Trải nghiệm – trải qua để nghiệm lại những ý nghĩa của mỗi khúc cua trong cuộc đời. Bạn muốn trưởng thành, bạn nhất định phải trải qua những việc người trưởng thành phải làm, phải kinh qua nỗi đau mà một người trưởng thành sẽ phải chịu đựng, để từ đó biết thế nào là chua cay để quý trọng những ngọt bùi đang hiện hữu.

Cái gì cũng có giá của nó, muốn đạt được thứ gì, bạn phải bỏ công sức ra để có nó. Nụ cười nhờ thế mà chân thành hơn, ánh mắt nhờ vậy mà tinh tường hơn, và con tim nhờ thế mà biết cảm thông hơn.

Vậy nhé bạn trẻ, trải nghiệm để sống cho ra cuộc sống mà bạn mơ ước. Đời còn dài còn rộng, bốn bể là nhà, chẳng có gì để mất, vì thế hãy thu nhặt ý nghĩa cuộc sống thật nhiều khi còn trẻ!

Advertisements


1 Comment

Những điều chắc chắn bạn sẽ hối hận sau 20 năm nữa


Cụ ông chia sẻ về những điều chắc chắn bạn sẽ hối hận sau 20 năm nữa.

Tôi đã trải qua rất nhiều điều không may trong cuộc sống và giờ ở lứa tuổi gần đất xa trời, tôi cũng như bao người khác lại ước gì. Và tôi biết những bạn trẻ đang ở tuổi 20, 30 bây giờ, sau hai mươi năm nữa họ sẽ lại nói câu “Ước gì, giá như…”

hoi-han

Đừng để chúng ta phải hối tiếc khi nhìn lại cuộc đời mình

Ở những giây phút tồn tại cuối cùng của cuộc đời, con người ta mới nhận ra rằng mình thật ngu ngốc khi đã không làm những công việc đơn giản như thế. Những điều tưởng chừng như nhỏ nhoi nhưng lại vô cùng giá trị đã bị chúng ta bỏ quên mà thay vào đó là những tham vọng theo tiếng gọi của vật chất.

Bạn có biết khi trên cơ thể còn vương lại những nhịp thở cuối cùng, con người ta sẽ hối tiếc và trăn trở về những điều gì nhất không? Nếu bạn biết được những điều này, bạn sẽ có thể thực hiện nó ngay tư bây giờ để không phải dẫm lên con đường cũ của họ. Thay vào đó, bạn sẽ mãn nguyện nhắm mắt đi về thế giới bên kia khi số mệnh của mình kết thúc.

Những hối tiếc cuối đời

Nhiều năm chăm sóc và gần gũi những bệnh nhân nặng ở giai đoạn cuối, nữ y tá Bronnie Ware (người Australia) được nghe họ kể về những điều trăn trở hay hối tiếc vì đã không làm được khi còn khỏe mạnh. Tất cả ký ức từ những cuộc trò chuyện trên được Bronnie đưa vào cuốn sách vừa xuất bản mang tên “The top five regrets of the dying” (tạm dịch là “năm điều tiếc nuối nhất của người đang hấp hối”). Trong đó, nữ y tá diễn tả rất cặn kẽ về những điều mà người ta phải đối diện khi ở vào giai đoạn cuối cuộc đời. Qua đó mỗi người cũng chúng ta có thể học hỏi và rút kinh nghiệm.

Sau đây là 6 điều hối tiếc phổ biến nhất, mà đa phần người ta đều nói rằng họ muốn thay đổi nó nếu như được lựa chọn lại:

1. “Tôi ước gì đủ can đảm để bày tỏ cảm xúc của mình”

“Nhiều người luôn kìm nén cảm xúc của mình chỉ vì muốn ‘dĩ hoà vi quý’ với mọi người. Hệ quả là họ phải sống một cuộc sống tầm thường và không trở thành người như họ thực sự mong muốn. Nhiều người vì thế mà bị ức chế, phẫn uất dẫn đến bệnh tật”.

2. “Ước gì tôi đã để bản thân mình được sống hạnh phúc hơn”

“Đây là nỗi hối tiếc phổ biến. Thật ngạc nhiên bởi nhiều người đã không nhận ra điều này rằng, cuối cùng hạnh phúc là một sự lựa chọn. Họ bị mắc kẹt trong những khuôn mẫu và thói quen cũ, nó tạo cho họ cảm giác ‘thoải mái’ giả tạo. Nỗi sợ hãi phải thay đổi bản thân khiến họ phải sống giả vờ với người khác cũng như với chính bản thân họ”.

4. “Tôi ước gì mình đã không làm việc quá cật lực”

“Đây là điều được thổ lộ từ những nam bệnh nhân mà tôi đã từng chăm sóc. Họ đã bỏ lỡ tuổi trẻ của con cái cũng như mối tương quan vợ chồng. Mặc dù các nữ bệnh nhân cũng nói về điều này nhưng hầu hết họ thuộc thế hệ cũ, thời mà phụ nữ không phải là người trụ cột gia đình. Trong khi đó tất cả những nam bệnh nhân mà tôi chăm sóc đều giãi bày sự hối hận sâu sắc vì đã bị cuốn vào vòng xoáy công việc để mưu sinh”.

5. “Ước chi tôi có đủ can đảm để sống một cuộc đời đúng nghĩa là của mình chứ không phải là cuộc đời mà mọi người mong muốn cho tôi”

Lý giải về điều này, tác giả viết: “Đây là điều hối tiếc nhất của tất mọi người. Khi mà con người ta nhận ra rằng cuộc đời mình sắp kết thúc và nhìn lại rõ ràng mọi thứ đã qua. Thật dễ dàng nhận ra cả một nửa những ước mơ ấy vẫn chưa thực hiện được cho đến khi phải nhắm mắt xuôi tay cho dù bản thân họ đã lựa chọn như thế. Sức khỏe mang lại sự tự do nhưng chỉ có ít người nhận ra cho tới khi nó mất đi”.

6. “Giá như tôi ước vẫn giữ được liên lạc với bạn bè của mình”

Theo Bronnie, thông thường người ta không nhận ra tầm quan trọng và giá trị thực sự của những người bạn cũ cho đến thời điểm vài tuần lễ trước khi chết, song lúc đó thì họ không thể tìm lại được nữa. “Nhiều người đã quá mải mê vun vén cho cuộc sống riêng của mình mà quên đi mối dây giao kết với bạn bè. Cũng có nhiều người hối hận sâu sắc vì đã không dành thêm thời gian và những nỗ lực đáng có cho bạn bè. Tất cả họ đều nhớ đến bạn bè khi sắp lìa đời“, tác giả cuốn sách viết.

Bạn thấy mình có đang làm những việc mà chính họ đang hối tiếc không? Nếu có thì bạn hãy tự cảm thấy hạnh phúc vì mình đã được biết đến những thông tin này từ cô y tá đầy tình người nhé. Rồi ngay sau đó, bạn hãy giúp chính mình thoát khỏi những sai lầm đó để bạn không phải lặp lại những điều hối tiếc như họ.

Cuộc đời là của chúng ta và chỉ mỗi người mới biết được mình cần gì từ cuộc sống. 18 tuổi chúng ta đứng giữa những lựa chọn khác nhau của cuộc đời, những ngã rẽ, những quyết định khiến không ít người trong phải kiên quyết mới giành được quyền quyết định.

Một người ca sỹ hát rong đã nói với vị linh mục rằng: Cả đời con đã dùng tiếng hát để nuôi dưỡng 6 đứa con của con và ao ước lớn nhất của cuộc đời là đi khắp nước Mỹ để biểu diễn những bài ca yêu thích và con đã làm được. Thế nên con chẳng có gì đế nuối tiếc cả. Sống và làm những việc bạn muốn đo chính là cách để sống không phải hối tiếc bất cứ điều gì.

Biết rằng sẽ rất lâu mới làm được những điều mình muốn, nhưng tôi sẽ không từ bỏ ước mơ và niềm đam mê của mình. Bởi vì một khi không còn chúng cuộc sống của tôi sẽ không còn ý nghĩa. Thế nên tôi sẽ sống và làm tất cả những gì mình muốn để sống một cuộc đời không hối tiếc. Bởi vì tôi chỉ có duy nhất một lần được sống là chính tôi.

Không phải ai cũng ý thức được điều này để sống một cuộc đời không hối tiếc! Nhiều người khi sắp từ giã cuộc đời vẫn còn nuối tiếc bởi vì họ đã sống một cuộc đời vô vị và nhạt nhẽo như thế! Tại sao khi còn khỏe mạnh không sống với những điều mình muốn để lúc bấy giờ phải ngồi hối tiếc?!

Còn bạn thì sao? Bạn đang sống cuộc sống như thế nào? Bạn có chắc chắn rằng sau 20 năm nữa bạn sẽ không cảm thấy hối hận vì cách sống của bạn bây giờ không? Cùng chia sẻ với chúng tôi nhé!


1 Comment

Hãy nhớ vạn sự luôn là tùy duyên


1. Giữa người với người, có thể gần, cũng có thể xa. Giữa việc với việc, có thể phức tạp, cũng có thể giản đơn. Giữa tình cảm với nhau, có thể sâu, cũng có thể cạn.

2. Đừng mong cầu mọi người đối xử với mình đặc biệt, cũng chẳng nên hy vọng họ sẽ bớt đi những toan tính.

van_su_tuy_duyen

3. Cuộc sống có người nói ít làm nhiều, cũng sẽ có kẻ chỉ biết hoa chân múa tay. Bạn không nên quá bận lòng, chỉ cần quản tốt việc của bản thân, còn lại mọi việc hãy thuận theo nhân duyên.

4. Đức Phật từng nói: Với người không có duyên, dù bạn nói bao nhiêu lời cũng là thừa; còn như đã hữu duyên thì chỉ cần xuất hiện, bạn cũng có thể đánh thức mọi giác quan của họ.

5. Có một số việc, vừa phân trần trắng đen đã trở thành quá khứ. Có một số người, giận hờn vài ngày đã trở thành dĩ vãng. Có những nỗi đau, vừa cười lên đã tan thành bọt nước. Có những hoàn cảnh, nhờ chịu chút thương đau mà trở nên kiên cường.

6. Đôi khi hôm nay là việc lớn, ngày mai nhìn lại chẳng có gì đáng kể. Năm nay quan trọng, sang năm sẽ trở thành thứ yếu. Chuyện vĩ đại đời này, đời sau người ta gọi là truyền thuyết.

7. Chúng ta, nhiều nhất cũng chỉ là câu chuyện của một người. Vì thế trong cuộc sống hay công việc, nếu gặp chuyện không vừa ý, hãy nói với bản thân: “Hôm nay sẽ qua đi, ngày mai rồi cũng đến, hãy buông bỏ tất cả để bắt đầu ngày mới!”

8. Trên đời, có một số việc không phải không để tâm, mà để tâm cũng không làm được gì hơn.

9. Cuộc sống không có “Nếu Như”, chỉ có “Hậu Quả” và “Kết Quả”

10. Đón nhận đời mình như thế nào là do bản thân lựa chọn, người khác không thể quyết định thay.

11. Trưởng thành rồi, bạn sẽ biết cách lấy nụ cười đối diện với tất cả.

KẾT LUẬN:
1- Chỉ cần quản tốt những việc của bản thân
2- Làm những việc cần làm,
3- Đi con đường nên đi,
4- Giữ gìn sự lương thiện,
5- Nuôi dưỡng lòng chân thành,
6 – Khoan dung với mọi người,
7- Nghiêm khắc với bản thân,
8- Mọi việc còn lại, thuận theo “Nhân Duyên”.


Leave a comment

Những kiểu người mà cổ nhân khuyên tuyệt đối không kết tình thâm giao


Trên đường đời, chắc hẳn, bạn sẽ gặp gỡ được rất nhiều ngườì. Người xưa nói rằng, có một ít cần thân thiết, một số nên xã giao nhưng cũng có một vài người phải tránh xa tuyệt đối.

5_kieu_nguoi

1. Người tham sang phụ khó

Bạn sẽ đi tông thời gian, công sức khi kết bạn với loại người này. Họ là những người chuyên nhìn mặt mà bắt hình dong, nhìn gia cảnh mà đối xử với chủ nhân của khối tài sản đó. Lúc bạn giàu thì ngày ngày lui tới, nhưng tới khi bạn khó thì mất tích ở cõi nào. Nếu không muốn cuộc đời cô đơn trong những lúc khó khăn thì hãy nghe người xưa tránh xa kiểu bạn này.

2. Người chuyên nịnh nọt

Chỉ cần thấy là cứ việc cho họ vào “danh sách đen”. Miệng lưỡi dẻo nẹo, lúc nào cũng nịnh hót bạn cả nhưng chẳng có lời nào là thật lòng. Cái gì cũng khen tấm tắc nhưng sau lưng lại nói xấu kinh hồn. Người không thật ở trong tâm thì chơi làm gì cho mệt.

3. Người nhiều chuyện quá mức

Đây là người đúng chất “tám”, “tám” mọi lúc mọi nơi, “tám” xuyên biên giới, “tám” từ Việt Nam sang đến Mỹ. “Tám” mà biết giữ bí mật còn được, còn vui, có thể chơi chứ tám mà nói hoạch tẹt mọi thứ của bạn ra thì quá đà rồi!

Họ sẽ là những người khiến bạn gặp phải nhiều thị phi vì những câu chuyện chưa rõ thực hư, và có khi còn làm bạn mắc công đi giải quyết.

4. Người bất hiếu

Đến cha mẹ là người sinh ra họ mà còn không thể đối xử tốt thì thử hỏi bạn có nằm trong số đó không? Trừ trường hợp bị cha mẹ ruồng bỏ hoặc đối xử tàn tệ thì bất hiếu là một bằng chứng về nhân cách rất lớn.

5. Người thất hứa

Nếu họ thật sự quan tâm đến bạn thì họ sẽ không bao giờ thất hứa. Người lúc nào cũng đem lời nói ra giễu cợt, làm trò tiêu khiển đùa vui quả đúng là một người không đáng tin cậy để kết thân, vì chỉ khiến bạn vướng thêm nhiều phiền phức và chẳng biết khi nào mình bị cho leo cây.

6. Người nham hiểm

Bất cứ làm việc gì, khi đã muốn, họ sẽ làm mọi cách kể cả những việc không chân chính. Loại này tốt nhất là không nên chơi bởi họ quá thâm sâu, thường xuyên khó đoán và ai biết được lỡ một ngày nào đó họ sẽ hại mình.

Đấy là những loại người mà người xưa bảo tuyệt đối không nên kết thân. Có lẽ sẽ rất khó phát hiện những đức tính này trong người của họ nếu không có sơ hở. Nhưng lỡ có một ngày nào đó bạn nhận ra thì hãy suy nghĩ thật kỹ về tình bạn này xem chúng có đáng để chúng ta tiếp tục hay không? Vì bạn thân rất quan trọng, bên cạnh gia đình thì họ cũng là một nguồn động viên rất lớn cho cuộc sống của chúng ta.

Chắc hẳn sẽ còn những loại người nguy hiểm khác, nếu các bạn biết thì chia sẻ luôn ở đây để mọi người cùng tránh nghen.


1 Comment

5 Nguyên Tắc Cần Phải Nhớ Trong Cuộc Sống


1. Trưởng thành, không phải tính bằng thời gian, mà tính bằng TRẢI NGHIỆM.

Nếu bạn đang sử dụng thời gian của mình để làm nhưng việc vô ích như: chơi game, lướt mạng hay nhắn tin cả ngày lẫn đêm,… thì cuối cùng bạn vẫn sẽ chẳng trưởng thành lên được.

Và thời gian không phải tính bằng số thời giờ, mà tính bằng sử dụng như thế nào. Vậy nên, hãy luôn lựa chọn cho mình những trải nghiệm thú vị thay vì những thứ lặp đi lặp lại nhàm chán: đọc thêm sách thay vì lướt internet không mục đích, khám phá những nơi mới mẻ thay vì chơi game cả ngày…

2. Tình cảm không phải dựa vào duyên phận, mà dựa vào TRÂN TRỌNG.

Đôi lúc tình cảm cũng đến từ duyên phận, nhưng nếu bạn không trân trọng nó, thì tình cảm đến rồi cũng sẽ đi nhanh chóng. Vậy nên, hãy luôn trân trọng những gì mình có, đừng để khi mất đi – bạn mới nhận ra nó quan trọng như thế nào.

3. Tiền bạc, không phải dựa vào tích góp, mà dựa vào đầu tư.

Nếu bạn tiết kiệm được 6,5 triệu và mua điện thoại mới, để thay xe xịn hơn… thì giá trị nó vẫn là 6,5 triệu (và có thể giảm). Nhưng nếu bạn dùng nó để đầu tư cho bản thân: mua sách để đọc, rèn luyện thêm những kĩ năng cho mình thì đó sẽ không phải là 6,5 triệu nữa – mà là con số lớn hơn rất rất nhiều lần.

4. Giỏi giang, không phải là bận trăm công nghìn việc, mà là sắp xếp đủ thời gian cho mọi thứ quanh mình.

Nếu bạn thấy mình suốt ngày bận bịu quá nhiều việc, hãy lùi lại và nhìn xem: những công việc đó có xứng đáng với thời gian mình bỏ ra không – hay là do mình không biết cách sắp xếp công việc hiệu quả. Như vậy, không những bạn sẽ tiết kiệm được rất nhiều thời gian mà những việc bạn làm sẽ trở nên hiệu quả.

5. Thành công không phải là muốn gì mua được nấy, mà là tối về ngủ không trằn trọc, sáng dậy không thấy nuối tiếc.

Bởi vì khi bạn làm những công việc mình ĐAM MÊ, bạn sẽ chẳng cằn nhằn hay than phiền về nó – có những lúc bạn còn muốn thời gian chậm lại để có thể làm nhiều hơn.


Leave a comment

Thông minh, học giỏi không hẳn là một điều tốt, cái chính là cần có nhân cách tốt


Trẻ em không cần phải quá thông minh

day-con-1

Thông minh, học giỏi không hẳn là một điều tốt, cái chính là cần có nhân cách tốt.

Thông minh, học giỏi không hẳn là một điều tốt, cái chính là cần có nhân cách tốt. Người Nhật luôn quan niệm cái chính để hình thành nên con người trẻ là nhân cách trước tiên chứ không phải trí thông minh.

Hãy dạy con hằng ngày từ cách đơn giản nhất

Bạn hãy dạy con cách cầm thìa, cách sử dụng đũa và cách tự lập trong mọi vấn đề, đó cũng là cách để phát triển kỹ năng và trí não của trẻ.

Môi trường nuôi dạy con cái là rất quan trọng

Khó có thể dạy dỗ một đứa trẻ nên người trong một gia đình hay xung đột, một trường học nhiều trẻ hư hay một khu phố có tệ nạn.

Không bao giờ hình thành cho trẻ một thói quen xấu

Không thỏa hiệp lợi ích ngắn hạn để hình thành thói quen xấu cho con. Ví dụ như: đứa trẻ không ăn, đừng bao giờ bật tivi cho con xem để xúc cơm. Để đạt được mục đích cho con ăn được thêm vài thìa gạo, mẹ sẽ phải đánh đổi bằng một thói quen xấu rất khó bỏ.

Luôn nói sự thật và không nhượng bộ với con

Chỉ cần chú ý đến kỹ năng nói và cách nói là được. Không bao giờ tỏ ra “ngoại giao”, nói dối với người khác trước mặt con trẻ.

Không bao giờ thỏa hiệp với con dù biết trẻ sẽ mè nheo, phản đối. Thỏa hiệp chỉ khiến kết quả tồi tệ hơn.

Phải có chế độ ăn uống cho con phải cân bằng và quy định khi ăn

Trẻ con không bao giờ để mình bị chết đói. Không cần ép con ăn, lo con đói. Bữa ăn phải được diễn ra trong ghế ăn. Không ngồi thì không ăn.

Bổ sung canxi cho trẻ nếu không thiếu thì không cần. Chỉ cần cho con chạy nhảy dưới ánh mặt trời, tắm nắng thường xuyên là được.

Hãy để con có được tự do nhất định

day-con

Nếu việc con làm không ảnh hưởng đến sự an toàn của con, không được quá can thiệp vào hành vi của con.

Nếu việc con làm không ảnh hưởng đến sự an toàn của con, đến lợi ích của người khác, thì không được quá can thiệp vào hành vi của con.

Không phải cứ cái gì nguy hiểm cũng cấm con không được tiếp cận. Nên cho con biết nguy hiểm là như thế nào, xảy ra ở đâu, làm thế nào để tránh. Cho con tiếp cận với nguy hiểm trong phạm vi kiếm soát.

Cần để con có cơ hội tư trải nghiệm càng nhiều càng tốt. Không nên nói trước kết quả với con. Hãy để bé tự khám phá, biết hậu quả, biết cách thành công, biết cả thất bại.

Dạy trẻ cách biết chờ đợi và đối mặt với thất bại. Con có thể không hài lòng, có thể bỏ cuộc, có thể cố gắng làm tiếp một lần nữa. Nhưng dứt khoát không khóc, không được suy sụp.

Dạy con hiểu và biết dừng lại khi người lớn nói “dừng”

Khi nghe đến hiệu lệnh yêu cầu dừng, con phải biết dừng mọi động tác. Cách dạy này có giá trị rất quan trọng trong lĩnh vực giáo dục con.

Không dùng ngôn ngữ trẻ con để nói với bé

Bé lắng nghe tất cả những gì bạn nói và “lưu trữ” vào cái đầu bé nhỏ nhưng có dung lượng lưu trữ khổng lồ… Thay vì sử dụng những từ ngữ “trẻ con” theo ngôn ngữ của bé, hãy trò chuyện với trẻ như đang giao tiếp với người lớn, dùng ngôn ngữ của người lớn. Hãy nói chậm rãi, rõ ràng, và cố gắng càng đơn giản càng tốt.

(Theo phunutoday.vn)


Leave a comment

Câu chuyện con nhện se tơ và triết lý nhân duyên trong tình yêu


Trong suốt đời ta, sẽ gặp hàng nghìn hàng vạn loại người. Để yêu một người thì không cần cố gắng, chỉ cần có "duyên" là đủ. Nhưng để tiếp tục yêu một người thì phải cố gắng.

Trước miếu Quan Âm mỗi ngày có vô số người tới thắp hương lễ Phật, khói hương nghi ngút. Trên cây xà ngang trước miếu có con nhện chăng tơ, mỗi ngày đều ngập trong khói hương và những lời cầu đảo, nhện dần có Phật tính. Trải nghìn năm tu luyện, nhện đã linh.

Một ngày, bỗng Phật dạo đến ngôi miếu nọ, thấy khói hương rất vượng, hài lòng lắm. Lúc rời miếu, ngài vô tình ngẩng đầu lên, nhìn thấy nhện trên xà.

Phật dừng lại, hỏi nhện: "Ta gặp ngươi hẳn là có duyên, ta hỏi ngươi một câu, xem ngươi tu luyện một nghìn năm nay có thật thông tuệ chăng. Được không?"

Nhện gặp được Phật rất mừng rỡ, vội vàng đồng ý. Phật hỏi: "Thế gian cái gì quý giá nhất?"

Nhện suy ngẫm, rồi đáp: "Thế gian quý nhất là những gì không có được và những gì đã mất đi!". Phật gật đầu, đi khỏi.

Lại một nghìn năm nữa trôi qua, nhện vẫn tu luyện trên thanh xà trước miếu Quan Âm, Phật tính của nhện đã mạnh hơn.

Một ngày, Phật đến trước miếu, hỏi nhện: "Ngươi có nhớ câu hỏi một nghìn năm trước của ta không, giờ ngươi đã hiểu nó sâu sắc hơn chăng?"

Nhện nói: "Con cảm thấy trong nhân gian quý nhất vẫn là "không có được" và "đã mất đi" ạ!"

Phật bảo: "Ngươi cứ nghĩ nữa đi, ta sẽ lại tìm ngươi."

Một nghìn năm nữa lại qua, có một hôm, nổi gió lớn, gió cuốn một hạt sương đọng lên lưới nhện. Nhện nhìn giọt sương, thấy nó long lanh trong suốt sáng lấp lánh, đẹp đẽ quá, nhện có ý yêu thích. Ngày này nhìn thấy giọt sương nhện cũng vui, nó thấy là ngày vui sướng nhất trong suốt ba nghìn năm qua. Bỗng dưng, gió lớn lại nổi, cuốn giọt sương đi. Nhện giây khắc thấy mất mát, thấy cô đơn, thấy đớn đau.

Lúc đó Phật tới, ngài hỏi: "Nhện, một nghìn năm qua, ngươi đã suy nghĩ thêm chưa: Thế gian này cái gì quý giá nhất?"

Nhện nghĩ tới giọt sương, đáp với Phật: "Thế gian này cái quý giá nhất chính là cái không có được và cái đã mất đi."

Phật nói: "Tốt, nếu ngươi đã nhận thức như thế, ta cho ngươi một lần vào sống cõi người nhé!"

Và thế, nhện đầu thai vào một nhà quan lại, thành tiểu thư đài các, bố mẹ đặt tên cho nàng là Châu Nhi. Thoáng chốc Châu Nhi đã mười sáu, thành thiếu nữ xinh đẹp yểu điệu, duyên dáng. Hôm đó, tân Trạng Nguyên Cam Lộc đỗ đầu khoa, nhà vua quyết định mở tiệc mừng sau vườn ngự uyển.

Rất nhiều người đẹp tới yến tiệc, trong đó có Châu Nhi và Trường Phong công chúa. Trạng Nguyên trổ tài thi ca trên tiệc, nhiều tài nghệ khiến mọi thiếu nữ trong bữa tiệc đều phải lòng. Nhưng Châu Nhi không hề lo âu cũng không ghen, bởi nàng biết, chàng là mối nhân duyên mà Phật đã đưa tới dành cho nàng.

Qua vài ngày, tình cờ Châu Nhi theo mẹ lên miếu lễ Phật, cũng lúc Cam Lộc đưa mẹ tới miếu. Sau khi lễ Phật, hai vị mẫu thân ngồi nói chuyện. Châu Nhi và Cam Lộc thì tới hành lang tâm sự, Châu Nhi vui lắm, cuối cùng nàng đã có thể ở bên người nàng yêu, nhưng Cam Lộc dường như quá khách sáo.

Châu Nhi nói với Cam Lộc: "Chàng còn nhớ việc mười sáu năm trước, của con nhện trên xà miếu Quan Âm chăng?"

Cam Lộc kinh ngạc, hỏi: "Châu Nhi cô nương, cô thật xinh đẹp, ai cũng hâm mộ, nên trí tưởng tượng của cô cũng hơi quá nhiều chăng?". Nói đoạn, chàng cùng mẹ chàng đi khỏi đó.

Châu Nhi về nhà, nghĩ, Phật đã an bài mối nhân duyên này, vì sao không để cho chàng nhớ ra chuyện cũ, Cam Lộc vì sao lại không hề có cảm tình với ta? Vài ngày sau, vua có chiếu ban cho Trạng Nguyên Cam Lộc sánh duyên cùng công chúa Trường Phong, Châu Nhi được sánh duyên với thái tử Chi Thụ. Tin như sấm động giữa trời quang, nàng không hiểu vì sao Phật tàn nhẫn với nàng thế.

Châu Nhi bỏ ăn uống, nằm khô nhắm mắt nghĩ ngợi đau đớn, vài ngày sau linh hồn nàng sắp thoát khỏi thân xác, sinh mệnh thoi thóp.

Thái tử Chi Thụ biết tin, vội vàng tới, phục xuống bên giường nói với nàng: "Hôm đó, trong những cô gái giữa bữa tiệc sau vườn thượng uyển, ta vừa gặp nàng đã thấy yêu thương, ta đã khốn khổ cầu xin phụ vương để cha ta cho phép cưới nàng. Nếu như nàng chết, thì ta còn sống làm chi." Nói đoạn rút gươm tự sát.

Và giây khắc ấy Phật xuất hiện, Phật nói với linh hồn sắp lìa thể xác Châu Nhi: "Nhện, ngươi đã từng nghĩ ra, giọt sương (Cam Lộc) là do ai mang đến bên ngươi chăng? Là gió (Trường Phong) mang tới đấy, rồi gió lại mang nó đi. Cam Lộc thuộc về công chúa Trường Phong, anh ta chỉ là một khúc nhạc thêm ngắn ngủi vào sinh mệnh ngươi mà thôi.

Còn thái tử Chi Thụ chính là cái cây nhỏ trước cửa miếu Quan Âm đó, anh ta đã ngắm ngươi ba nghìn năm, yêu ngươi ba nghìn năm, nhưng ngươi chưa hề cúi xuống nhìn anh ta. Nhện, ta lại đến hỏi ngươi, thế gian này cái gì là quý giá nhất?"

Nhện nghe ra sự thật, chợt tỉnh ngộ, nàng nói với Phật: "Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!"

Vừa nói xong, Phật đã đi mất, linh hồn Châu Nhi quay lại thân xác, mở mắt ra, thấy thái tử Chi Thụ định tự sát, nàng vội đỡ lấy thanh kiếm…

"Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc hiện đang nắm giữ!"

Trong suốt đời ta, sẽ gặp hàng nghìn hàng vạn loại người.

Để yêu một người thì không cần cố gắng, chỉ cần có "duyên" là đủ.

Nhưng để tiếp tục yêu một người thì phải cố gắng.

Mất một người không biết trân quý bạn, có gì phải buồn rầu?

Bởi bạn còn cơ hội, một lần nữa, gặp người biết rằng bạn quý giá.

(Theo tinhta.com)


3 Comments

Các trích dẫn hay trong tuyện "Anh có thích nước Mỹ không" của Tân Di Ổ


Tôi đã đọc đi đọc lại truyện này rất rất nhiều lần, mỗi lần đều mang 1 cảm xúc như đọc lần đầu tiên. Nó phảng phất 1 phần hình bóng mình trong đó. Dưới đây là 1 số trích dẫn hay từ tiểu thuyết ngôn tình này.

Nếu các bạn tìm thấy hoặc cho rằng các trích dẫn khác hay, xin vui lòng đóng góp ở phần bình luận bên dưới bài viết.

“Giống như cố hương là nơi con người ôn lại thuở hàn vi, tuổi xuân là quãng thời gian để con người nhớ nhung, hoài niệm, khi bạn ôm nó vào lòng nó sẽ chẳng đáng một xu, chỉ khi bạn dốc hết nó, quay đầu nhìn lại, tất cả mới có ý nghĩa – những người đã từng yêu và làm tổn thương chúng ta, đều có ý nghĩa đối với sự tồn tại tuổi xuân chúng ta.”

“Ai yêu trước, người ấy sẽ thua”.

“Anh đối xử với cô không bằng cô đối xử với anh, đó cũng có thể là do tình yêu anh dành cho cô không nhiều như cô dành cho anh, nhưng xét cho cùng tình yêu không phải là buôn bán, làm sao có thể đòi hỏi sự công bằng tuyệt đối, nếu nhất thiết pải có một người yêu nhiều hơn, thì đó là cô cũng chẳng sao. Nếu cô bỏ ra mười phần, anh chỉ đáp lại năm phần, thế thì cô cho anh hai mươi phần, không phải anh sẽ trả cô mười phần đó sao?”.

“Chính cô là người quyết định yêu, không ai ép cô, thế nên chỉ cần dồn mọi tâm huyết để yêu, không phải lúc ở bên anh cô cũng thấy vui đó sao? Tuổi xuân có hạn, điều này không sai, nhưng cô càng không thể phí hoài tuổi xuân trong sự do dự và chờ đợi. Vì cô không biết vài năm nữa, cô có còn được trẻ trung đáng yêu như bây giờ hay không, có còn can đảm bất chấp tất cả như hiện tại hay không? Vậy thì tạo sao không tranh thủ hiện tại, tranh thủ lúc cô vẫn còn đang có những cái cần có để yêu hết mình?”.

“Vi Vi, đến một ngày nào đó em sẽ hiểu, con người ai cũng phải yêu mình trước. Anh không thể yêu em với hai bàn tay trắng.”

“Xét cho cùng, tất cả các cô gái đều là quả vải, tươi ngon chẳng được mấy ngày, đừng lấy tuổi xuân có hạn của mình để chờ đợi tương lai vẫn còn đang là ẩn số của đàn ông, không đợi được đâu, cuối cùng thiệt thòi vẫn chỉ là mình thôi.”

“Tớ không khóc, tớ sẵn sàng đánh cược, chấp nhận chịu thua.”

“Tình yêu là ngọn lửa khiến con người phải liều mình, cho dù là người thông minh hay ngốc nghếch, đã yêu rồi, đều biến thành con thiêu thân. Ai cũng biết xông vào lửa sẽ biến thành tro bụi, nhưng biết làm thế nào, trăm năm sau, cho dù đã từng bốc cháy hay không, chúng ta đều biến thành cát bụi."

“Giống như một ca khúc, dừng giữa khoảnh khắc du dương nhất, có lẽ lại là điều tốt, nhưng họ đã quá tham lam, cố chấp, tưởng rằng có thể hát tiếp, hát rồi mới biết giai điệu sau này tồi tệ biết bao.”

“ Khi yêu, tưởng rằng người đó là cả cuộc đời của mình, ai ngờ vừa tỉnh giấc mộng, đã đứng bên cạnh một người khác.”

"Một mối tình kéo dài sáu năm đã để thua trước một người chỉ gặp sáu lần, số phận có sự an bài riêng của nó”.

“Một thời chúng ta tưởng rằng mình có thể chết vì tình yêu, thực ra tình yêu không thể làm con người ta chết, nó chỉ có thể châm một mũi kim vào chỗ đau nhất, rồi chúng ta muốn khóc mà không thể có nước mắt, chúng ta trằn trọc trăn trở, chúng ta trở nên lão luyện, chúng ta trở nên rắn rỏi. Anh không phải là gió, em cũng không phải là cát, dù quấn quýt thế nào cũng không thể đến được chân trời, lau khô nước mắt, sáng mai chúng ta đều phải đi làm.”

“Vết thương nhìn thấy bằng mắt, sớm muộn gì cũng lành.”

“Rất nhiều người, khi đã đi lướt qua nhau, sẽ trở thành người xa lạ”.

“Trong cuộc đời có thể chúng ta gặp rất nhiều người, có lúc là người đi cùng một đoạn đường, mãi cho đến khi chũng ta gặp được người mà chúng ta thực sự muốn cùng chung sống suốt đời, mới giao toàn bộ chặng đường còn lại cho người đó, cùng nhau đi hết cuộc đời”.

"Cuộc đời dài như vậy, ngày nào chưa đi đến điểm cuối thì anh chưa thế biết ai là người đi cùng anh đến hết cuộc đời. Có lúc anh gặp một người, tưởng cô ấy chính là người đó, quay đầu nhìn lại, thực ra cô ấy cũng chỉ là người đem lại cho anh những cái mà anh cần trong một quãng đường mà thôi.”

“Có lẽ tuổi xuân của mỗi cô gái đều đã từng gặp Trần Hiếu Chính của mình, sau đó mới tìm thấy Lâm Tĩnh; nhưng mỗi người đàn ông đều đã một thời là Trần Hiếu Chính, khi họ đã trưởng thành chín chắn, họ sẽ biến thành Lâm Tĩnh.”

"Trịnh Vi nghĩ, dù sao cô cũng hạnh phúc hơn Trần Hiếu Chính, dù là quá khứ hay hiện tại. Bởi cô đã yêu hết lòng, khóc hết mình, trong cuộc tình này, cô không còn nợ điều gì, tình yêu của cô đã trọn vẹn. Chính vì Trần Hiếu Chính dành cho Tiểu Phi Long một tình yêu không bình lặng, mới khiến sau này Trịnh Vi học được cách tận hưởng hương vị ngọt ngào trong hạnh phúc bình dị.”


Leave a comment

Giới thiệu sách – Người giỏi không phải là người làm tất cả


Xin giới thiệu tới các bạn cuốn sách “Người giỏi không phải là người làm tất cả” của tác giả Donna M.Gennet. Đây là 1 cuốn sách được viết khá nhẹ nhàng. Sách khổ nhỏ và chỉ có khoảng 100 trang mà chữ lại khá to (khoảng font 14px) nên mọi người dành khoảng 1 tiếng là xong cuốn sách thôi. Còn về giá thì chỉ có 24k.

Mục tiêu chính mà sách muốn đề cập đến chính là quá trình ủy quyền (hay giao việc) của người quản lý. Sách chỉ ra 1 số điều căn bản cần phải lưu ý khi giao 1 công việc cho cấp dưới hoặc khi cấp dưới nhận được 1 việc được giao thì cần phải nói điều gì với cấp trên để giúp công việc được hoàn thành thuận lợi và nhanh chóng.

Cốt truyện của sách cũng giống như 1 số sách kinh doanh khác đó là lấy cốt truyện của 1 công ty. Trong trường hợp này là 1 công ty mà trong đó Jones và James là 2 anh em họ và đều làm chức vụ quản lý trong công ty. Jones thì luôn có nhiều thời gian làm điều mình thích và dành cho gia đình sau giờ làm việc còn James thì luôn căng thẳng, bực bội để giải quyết hàng đống hồ sơ,công việc mỗi ngày và quên hết thời gian dành cho mình và gia đình. Sách đã đưa những tình huống để James đến tìm hiểu cách quản lý của người anh em Jones vì cách quản lý của Jones quá tốt còn mình thì ngược lại.

Trong sách có một câu khá hay mà Jones nói với James, viết lên đây để chia sẽ với mọi người. Câu đó là:

“Chúng ta luôn sẵn sàng đón nhận những điều mới lạ và khó khăn hơn nếu trước đó ta đã đạt được một số thành công nhất định“.

Dưới đây là hình tóm tắt các nội dung chính của sách:

nguoi-gioi-khong-phai-la-nguoi-lam-tat-ca---6-buoc-uy-quyen

“Người giỏi không phải là người làm tất cả” là một cuốn sách hay dành cho mọi người, đáng đọc.

Bạn có thể mua sách trực tuyến tại Vinabook: http://www.vinabook.com/c387/nguoi-gioi-khong-phai-la-nguoi-lam-tat-ca-p22747.html

(Theo http://bloghoctap.com)


Leave a comment

Nếu có người thật lòng yêu thương bạn thì xin hãy trân trọng!


Đàn ông nhiều, đàn bà cũng nhiều, những người đến bên đời bạn cũng nhiều, nhưng được mấy người là yêu thương thật sự? Đàn ông thì tán tỉnh đàn bà cốt cũng chỉ có một mục đích cuối cùng là đến cái nơi gọi là giường ngủ. Đàn bà thì ngọt ngào, xởi lỡi bên đàn ông chung quy lại cũng vì phục vụ cho bản thân ăn sung, mặc sướng mà không cần vất vả. Vì vậy, trong rất nhiều người, chỉ nên chọn 1 người. Người thật sự tốt với bạn, yêu thương bạn.

Đàn ông dù có giàu có đến đâu, thành đạt tới cỡ nào, ăn chơi ra sao, đã từng đốn đổ và qua đêm với bao nhiêu người phụ nữ, thì cũng nên chọn cho mình một người đàn bà vì yêu thương mà ở lại bên cạnh lúc khó khăn. Bởi vì đời thì nhìu thứ phù du, hôm nay thành đạt đó, hôm nay giàu có đó, bạn bè đó, gái gú đó, nhưng ngày mai lỡ 2 bàn tay trắng, thì còn lại được gì? Đời, chẳng ai học được chữ ngờ đâu. Khi bạn có tiền, bạn có thể mua được tất cả. Mua được bạn bè,mua được những mối quan hệ, mua được một con đàn bà đẹp đẽ đi bên cạnh mình, mua được cả những đêm giường chiếu thăng hoa. Nhưng bạn chẳng thể mua nỗi một người phụ nữ vì yêu thương mà hy sinh cả cuộc đời bên bạn, an ủi bạn lúc khó khăn, mỗi chiều chờ bạn về bên mâm cơm nóng hỗi. Con người ta, cần nhất trong cuộc đời là một người có thể nắm tay và đi đến cuối con đường, dù con đường đó gập ghềnh và lắm sỏi đá gian nan.

Đàn bà dù bao người đón đưa, bao người cung phụng. Nhưng nửa đêm gà gáy nếu bệnh hoạn nhắc điện thoại lên và gọi, ai chạy đến đầu tiên, thì nên gửi gấm cả đời cho người đó. Đàn ông bên bạn có thể giàu có, có thể phong lưu, có thể mua cho bạn những thứ hàng hiệu sa sỉ. Nhưng được gì khi đằng sau đó là sự cô đơn khi trái gió trở trời, không có người bên cạnh. Vật chất vừa đủ thôi, vì tiền thì có thể làm ra, chứ người thật lòng yêu thương bạn thì có tiền cũng không mua được. Vật chất mà làm gì khi đêm về mình bạn cô đơn tủi thân rồi khóc rưng rức? Chỉ cần 1 người luôn đi bên cạnh, iu thương và lo lắng, như vậy đủ rồi. Đàn bà có mạnh mẽ tới đâu, đến cuối cùng vẫn là đàn bà. Như những ngày đầu tạo hóa sinh ra, mong manh và yếu đuối. Vì vậy, họ vẫn cần đến 1 người đàn ông, để mỗi đêm về đưa cánh tay cho họ gối và ôm họ vào lòng.

Nếu có người yêu bạn thật sự, bạn nên trân trọng. Đừng vội buông bỏ, vì biết đâu trên đường sau này,bạn sẽ chẳng tìm được ai đó tốt hơn. Hạnh phúc, ở ngay bên bạn.

(Nhặt từ http://dear.vn)