Đỉnh NGUYỄN

life's a journey not a destination


Leave a comment

Nghệ thuật ủy quyền–6 bước ủy quyền hiệu quả


Bước 1:

Luôn chuẩn bị kỹ trước khi thực hiện công việc ủy quyền.

Bước 2:

Khi giao việc, cần phải:

· Xác định và mô tả rõ ràng từng nhiệm vụ.

· Yêu cầu nhân viên liệt kê lại những yêu cầu đó để đảm bảo anh ấy/cô ấy đã hoàn toàn hiểu rõ.

Bước 3:

Khi giao việc, cần phải xác định cụ thể thời hạn hoàn thành công việc.

Bước 4:

Khi giao việc, cần phải xác định cụ thể phạm vi thẩm quyền cho người thực hiện.

a) Quyền ĐỀ NGHỊ

Tìm những giải pháp và đề nghị thay thế tốt nhất.

Áp dụng mức độ này khi bạn cần thu thập thêm thông tin trước khi tiến hành ra quyết định.

b) Quyền THÔNG BÁO và KHỞI XƯỚNG

Nghiên cứu và chọn các thực hiện tốt nhất; thông báo nguyên nhân chọn lựa; khởi xướng việc chọn lựa.

Áp dụng mức độ này khi bạn muốn người khác thông báo trước khi hành động để bạn kịp thời ngăn chặn những rắc rối có thể phát sinh.

c) Quyền HÀNH ĐỘNG

Toàn quyền hành động đối với công việc được giao.

Áp dụng mức độ này khi bạn hoàn toàn tin tưởng vào khả năng của người được ủy thác công việc và khả năng rủi ro xảy ra là ở mức tối thiểu.

image

Bước 5:

Khi giao việc, nên kiểm tra để xem xét tình hình thực hiện công việc và hướng dẫn nếu cần thiết.

(Cần thực hiện công việc kiểm tra một cách thường xuyên hơn trong giai đoạn đầu. Sau đó, giảm dần đi.)

Bước 6:

Kết thúc quá trình giao việc bằng cách lập bảng tổng kết. Điều này giúp ghi nhận những thành công, phát hiện thiếu sót cần khắc phục và rút ra bài học, nếu có.

Áp dụng khi làm việc với sếp

· Kết quả mong đợi của dự án này là gì?

· Thời gian hoàn thành dự án?

· Phạm vi thẩm quyền của tôi?

· Những điểm cần kiểm tra, đối chiếu để đánh giá?

Lợi ích của nghệ thuật ủy thác công việc hiệu quả

· Giúp bạn có thêm nhiều thời gian

· Giúp bạn tập trung vào những điều quan trọng nhất

· Tạo điều kiện cho các nhân viên của bạn phát triển năng lực và sự tự tin

· Tạo điều kiện cho bạn huấn luyện và đào tạo nhân viên của mình

· Tạo cho bạn cơ hội nhận ra năng lực thực sự của các nhân viên cấp dưới

· Đảm bảo kết quả thành công!

Đặc tính cơ bản của con người là “Chúng ta luôn sẵn sàng đón nhận những điều mới lạ và khó khăn hơn nếu trước đó ta đã đạt được một số thành công nhất định”.

Tôi rất muốn bàn rõ hơn về dự án này nhằm đảm bảo rằng tôi đã hoàn toàn hiểu hết những điều ông mong muốn.

Tôi nói vậy có đúng ý ông không?

Advertisements


Leave a comment

Giá trị của việc không làm


“Trong công ty, chúng ta chỉ toàn đánh giá hiệu quả của việc đã làm gì đó mà ít khi đánh giá hiệu quả của việc đã quyết định không làm gì đó.” – M. Goldsmith. Anh Đạt PP chia sẻ quan điểm này trên Facebook cá nhân.

Bài viết của anh Phan Phương Đạt post trên Facebook cá nhân – 12:07AM ngày 29/1.

1. Trong cuốn sách “What got you here won’t get you there“, M. Goldsmith, chuyên gia hàng đầu thế giới về kèm cặp (coaching), có lưu ý: “Trong công ty, chúng ta chỉ toàn đánh giá hiệu quả của việc đã làm gì đó mà ít khi đánh giá hiệu quả của việc đã quyết định không làm gì đó. Điều này trái ngược với trong gia đình, là nơi rất nhiều lúc hai vợ chồng đánh giá cao việc đã không làm gì đó. Ví dụ đã không mua một miếng đất nào đó chẳng hạn”.

2. Đồn rằng Napoleon chia binh lính dưới quyền theo 2 nhóm tiêu chí: “dốt” vs. “thông minh” và “lười” vs. “chăm“. Vị chi có 4 loại người:

– “thông minh” và “chăm” – cho làm sỹ quan vì loại này chuyên tìm cách thực hiện nhiệm vụ

– “dốt” và “lười” – loại này cho làm lính

– “dốt” và “chăm” – loại này đem bắn :((

– “thông minh” và “lười” – cho làm nguyên soái vì loại này luôn nghĩ xem không nên làm gì. Điều này cực kỳ quan trọng trong việc điều binh khiển tướng.

3. Bài học: càng lên cao càng phải nghĩ đến việc không nên làm gì 🙂

Theo fli.com.vn


Leave a comment

Dễ và khó


Dễ là khi bạn có một chỗ trong sổ địa chỉ của một người, nhưng khó là khi bạn tìm được một chỗ trong trái tim của người đó.

Dễ là khi đánh giá lỗi lầm của người khác, nhưng khó là khi nhận ra sai lầm của chính mình.

Dễ là khi nói mà không suy nghĩ, nhưng khó là khi biết kiểm soát những lời nói của mình.

Dễ là khi làm tổn thương một người mà bạn yêu thương, nhưng khó là khi hàn gắn vết thương đó.

Dễ là khi tha thứ cho người khác, nhưng khó là khi làm cho người khác tha thứ cho mình.

Dễ là khi đặt ra các nguyên tắc, nhưng khó là khi làm theo chúng.

Dễ là khi nằm mơ hàng đêm, nhưng khó là khi chiến đấu vì một ước mơ.

Dễ là khi thể hiện chiến thắng, nhưng khó là khi nhìn nhận một thất bại.

Dễ là khi vấp phải một hòn đá và ngã, nhưng khó là khi đứng dậy và đi tiếp.

Dễ là khi hứa một điều với ai đó, nhưng khó là khi hoàn thành lời hứa đó.

Dễ là khi chúng ta nói rằng chúng ta yêu thương, nhưng khó là khi làm cho người khác cảm thấy như thế hàng ngày.

Dễ là khi phê bình người khác, nhưng khó là khi cải thiện chính bản thân mình.

Dễ là khi để xảy ra sai lầm, nhưng khó là khi học từ những sai lầm đó.

Dễ là khi buồn bực vì một điều gì đó mất đi, nhưng khó là khi quan tâm đủ đến điều đó để đừng làm mất.

Dễ là khi nghĩ về một việc, nhưng khó là khi ngừng suy nghĩ và bắt đầu hành động.

Dễ là khi nghĩ xấu về người khác, nhưng khó là khi cho họ niềm tin.

Dễ là khi nhận, nhưng khó là khi cho.

Dễ là khi đọc những điều này, nhưng khó là khi bạn thực hiện nó.

Nếu cơ hội mãi không gõ cửa, bạn phải xem mình đã xây một cánh cửa chưa đã.

Sưu tầm


1 Comment

Những điều chắc chắn bạn sẽ hối hận sau 20 năm nữa


Cụ ông chia sẻ về những điều chắc chắn bạn sẽ hối hận sau 20 năm nữa.

Tôi đã trải qua rất nhiều điều không may trong cuộc sống và giờ ở lứa tuổi gần đất xa trời, tôi cũng như bao người khác lại ước gì. Và tôi biết những bạn trẻ đang ở tuổi 20, 30 bây giờ, sau hai mươi năm nữa họ sẽ lại nói câu “Ước gì, giá như…”

hoi-han

Đừng để chúng ta phải hối tiếc khi nhìn lại cuộc đời mình

Ở những giây phút tồn tại cuối cùng của cuộc đời, con người ta mới nhận ra rằng mình thật ngu ngốc khi đã không làm những công việc đơn giản như thế. Những điều tưởng chừng như nhỏ nhoi nhưng lại vô cùng giá trị đã bị chúng ta bỏ quên mà thay vào đó là những tham vọng theo tiếng gọi của vật chất.

Bạn có biết khi trên cơ thể còn vương lại những nhịp thở cuối cùng, con người ta sẽ hối tiếc và trăn trở về những điều gì nhất không? Nếu bạn biết được những điều này, bạn sẽ có thể thực hiện nó ngay tư bây giờ để không phải dẫm lên con đường cũ của họ. Thay vào đó, bạn sẽ mãn nguyện nhắm mắt đi về thế giới bên kia khi số mệnh của mình kết thúc.

Những hối tiếc cuối đời

Nhiều năm chăm sóc và gần gũi những bệnh nhân nặng ở giai đoạn cuối, nữ y tá Bronnie Ware (người Australia) được nghe họ kể về những điều trăn trở hay hối tiếc vì đã không làm được khi còn khỏe mạnh. Tất cả ký ức từ những cuộc trò chuyện trên được Bronnie đưa vào cuốn sách vừa xuất bản mang tên “The top five regrets of the dying” (tạm dịch là “năm điều tiếc nuối nhất của người đang hấp hối”). Trong đó, nữ y tá diễn tả rất cặn kẽ về những điều mà người ta phải đối diện khi ở vào giai đoạn cuối cuộc đời. Qua đó mỗi người cũng chúng ta có thể học hỏi và rút kinh nghiệm.

Sau đây là 6 điều hối tiếc phổ biến nhất, mà đa phần người ta đều nói rằng họ muốn thay đổi nó nếu như được lựa chọn lại:

1. “Tôi ước gì đủ can đảm để bày tỏ cảm xúc của mình”

“Nhiều người luôn kìm nén cảm xúc của mình chỉ vì muốn ‘dĩ hoà vi quý’ với mọi người. Hệ quả là họ phải sống một cuộc sống tầm thường và không trở thành người như họ thực sự mong muốn. Nhiều người vì thế mà bị ức chế, phẫn uất dẫn đến bệnh tật”.

2. “Ước gì tôi đã để bản thân mình được sống hạnh phúc hơn”

“Đây là nỗi hối tiếc phổ biến. Thật ngạc nhiên bởi nhiều người đã không nhận ra điều này rằng, cuối cùng hạnh phúc là một sự lựa chọn. Họ bị mắc kẹt trong những khuôn mẫu và thói quen cũ, nó tạo cho họ cảm giác ‘thoải mái’ giả tạo. Nỗi sợ hãi phải thay đổi bản thân khiến họ phải sống giả vờ với người khác cũng như với chính bản thân họ”.

4. “Tôi ước gì mình đã không làm việc quá cật lực”

“Đây là điều được thổ lộ từ những nam bệnh nhân mà tôi đã từng chăm sóc. Họ đã bỏ lỡ tuổi trẻ của con cái cũng như mối tương quan vợ chồng. Mặc dù các nữ bệnh nhân cũng nói về điều này nhưng hầu hết họ thuộc thế hệ cũ, thời mà phụ nữ không phải là người trụ cột gia đình. Trong khi đó tất cả những nam bệnh nhân mà tôi chăm sóc đều giãi bày sự hối hận sâu sắc vì đã bị cuốn vào vòng xoáy công việc để mưu sinh”.

5. “Ước chi tôi có đủ can đảm để sống một cuộc đời đúng nghĩa là của mình chứ không phải là cuộc đời mà mọi người mong muốn cho tôi”

Lý giải về điều này, tác giả viết: “Đây là điều hối tiếc nhất của tất mọi người. Khi mà con người ta nhận ra rằng cuộc đời mình sắp kết thúc và nhìn lại rõ ràng mọi thứ đã qua. Thật dễ dàng nhận ra cả một nửa những ước mơ ấy vẫn chưa thực hiện được cho đến khi phải nhắm mắt xuôi tay cho dù bản thân họ đã lựa chọn như thế. Sức khỏe mang lại sự tự do nhưng chỉ có ít người nhận ra cho tới khi nó mất đi”.

6. “Giá như tôi ước vẫn giữ được liên lạc với bạn bè của mình”

Theo Bronnie, thông thường người ta không nhận ra tầm quan trọng và giá trị thực sự của những người bạn cũ cho đến thời điểm vài tuần lễ trước khi chết, song lúc đó thì họ không thể tìm lại được nữa. “Nhiều người đã quá mải mê vun vén cho cuộc sống riêng của mình mà quên đi mối dây giao kết với bạn bè. Cũng có nhiều người hối hận sâu sắc vì đã không dành thêm thời gian và những nỗ lực đáng có cho bạn bè. Tất cả họ đều nhớ đến bạn bè khi sắp lìa đời“, tác giả cuốn sách viết.

Bạn thấy mình có đang làm những việc mà chính họ đang hối tiếc không? Nếu có thì bạn hãy tự cảm thấy hạnh phúc vì mình đã được biết đến những thông tin này từ cô y tá đầy tình người nhé. Rồi ngay sau đó, bạn hãy giúp chính mình thoát khỏi những sai lầm đó để bạn không phải lặp lại những điều hối tiếc như họ.

Cuộc đời là của chúng ta và chỉ mỗi người mới biết được mình cần gì từ cuộc sống. 18 tuổi chúng ta đứng giữa những lựa chọn khác nhau của cuộc đời, những ngã rẽ, những quyết định khiến không ít người trong phải kiên quyết mới giành được quyền quyết định.

Một người ca sỹ hát rong đã nói với vị linh mục rằng: Cả đời con đã dùng tiếng hát để nuôi dưỡng 6 đứa con của con và ao ước lớn nhất của cuộc đời là đi khắp nước Mỹ để biểu diễn những bài ca yêu thích và con đã làm được. Thế nên con chẳng có gì đế nuối tiếc cả. Sống và làm những việc bạn muốn đo chính là cách để sống không phải hối tiếc bất cứ điều gì.

Biết rằng sẽ rất lâu mới làm được những điều mình muốn, nhưng tôi sẽ không từ bỏ ước mơ và niềm đam mê của mình. Bởi vì một khi không còn chúng cuộc sống của tôi sẽ không còn ý nghĩa. Thế nên tôi sẽ sống và làm tất cả những gì mình muốn để sống một cuộc đời không hối tiếc. Bởi vì tôi chỉ có duy nhất một lần được sống là chính tôi.

Không phải ai cũng ý thức được điều này để sống một cuộc đời không hối tiếc! Nhiều người khi sắp từ giã cuộc đời vẫn còn nuối tiếc bởi vì họ đã sống một cuộc đời vô vị và nhạt nhẽo như thế! Tại sao khi còn khỏe mạnh không sống với những điều mình muốn để lúc bấy giờ phải ngồi hối tiếc?!

Còn bạn thì sao? Bạn đang sống cuộc sống như thế nào? Bạn có chắc chắn rằng sau 20 năm nữa bạn sẽ không cảm thấy hối hận vì cách sống của bạn bây giờ không? Cùng chia sẻ với chúng tôi nhé!


Leave a comment

Thông minh, học giỏi không hẳn là một điều tốt, cái chính là cần có nhân cách tốt


Trẻ em không cần phải quá thông minh

day-con-1

Thông minh, học giỏi không hẳn là một điều tốt, cái chính là cần có nhân cách tốt.

Thông minh, học giỏi không hẳn là một điều tốt, cái chính là cần có nhân cách tốt. Người Nhật luôn quan niệm cái chính để hình thành nên con người trẻ là nhân cách trước tiên chứ không phải trí thông minh.

Hãy dạy con hằng ngày từ cách đơn giản nhất

Bạn hãy dạy con cách cầm thìa, cách sử dụng đũa và cách tự lập trong mọi vấn đề, đó cũng là cách để phát triển kỹ năng và trí não của trẻ.

Môi trường nuôi dạy con cái là rất quan trọng

Khó có thể dạy dỗ một đứa trẻ nên người trong một gia đình hay xung đột, một trường học nhiều trẻ hư hay một khu phố có tệ nạn.

Không bao giờ hình thành cho trẻ một thói quen xấu

Không thỏa hiệp lợi ích ngắn hạn để hình thành thói quen xấu cho con. Ví dụ như: đứa trẻ không ăn, đừng bao giờ bật tivi cho con xem để xúc cơm. Để đạt được mục đích cho con ăn được thêm vài thìa gạo, mẹ sẽ phải đánh đổi bằng một thói quen xấu rất khó bỏ.

Luôn nói sự thật và không nhượng bộ với con

Chỉ cần chú ý đến kỹ năng nói và cách nói là được. Không bao giờ tỏ ra “ngoại giao”, nói dối với người khác trước mặt con trẻ.

Không bao giờ thỏa hiệp với con dù biết trẻ sẽ mè nheo, phản đối. Thỏa hiệp chỉ khiến kết quả tồi tệ hơn.

Phải có chế độ ăn uống cho con phải cân bằng và quy định khi ăn

Trẻ con không bao giờ để mình bị chết đói. Không cần ép con ăn, lo con đói. Bữa ăn phải được diễn ra trong ghế ăn. Không ngồi thì không ăn.

Bổ sung canxi cho trẻ nếu không thiếu thì không cần. Chỉ cần cho con chạy nhảy dưới ánh mặt trời, tắm nắng thường xuyên là được.

Hãy để con có được tự do nhất định

day-con

Nếu việc con làm không ảnh hưởng đến sự an toàn của con, không được quá can thiệp vào hành vi của con.

Nếu việc con làm không ảnh hưởng đến sự an toàn của con, đến lợi ích của người khác, thì không được quá can thiệp vào hành vi của con.

Không phải cứ cái gì nguy hiểm cũng cấm con không được tiếp cận. Nên cho con biết nguy hiểm là như thế nào, xảy ra ở đâu, làm thế nào để tránh. Cho con tiếp cận với nguy hiểm trong phạm vi kiếm soát.

Cần để con có cơ hội tư trải nghiệm càng nhiều càng tốt. Không nên nói trước kết quả với con. Hãy để bé tự khám phá, biết hậu quả, biết cách thành công, biết cả thất bại.

Dạy trẻ cách biết chờ đợi và đối mặt với thất bại. Con có thể không hài lòng, có thể bỏ cuộc, có thể cố gắng làm tiếp một lần nữa. Nhưng dứt khoát không khóc, không được suy sụp.

Dạy con hiểu và biết dừng lại khi người lớn nói “dừng”

Khi nghe đến hiệu lệnh yêu cầu dừng, con phải biết dừng mọi động tác. Cách dạy này có giá trị rất quan trọng trong lĩnh vực giáo dục con.

Không dùng ngôn ngữ trẻ con để nói với bé

Bé lắng nghe tất cả những gì bạn nói và “lưu trữ” vào cái đầu bé nhỏ nhưng có dung lượng lưu trữ khổng lồ… Thay vì sử dụng những từ ngữ “trẻ con” theo ngôn ngữ của bé, hãy trò chuyện với trẻ như đang giao tiếp với người lớn, dùng ngôn ngữ của người lớn. Hãy nói chậm rãi, rõ ràng, và cố gắng càng đơn giản càng tốt.

(Theo phunutoday.vn)


Leave a comment

Giới thiệu sách – Người giỏi không phải là người làm tất cả


Xin giới thiệu tới các bạn cuốn sách “Người giỏi không phải là người làm tất cả” của tác giả Donna M.Gennet. Đây là 1 cuốn sách được viết khá nhẹ nhàng. Sách khổ nhỏ và chỉ có khoảng 100 trang mà chữ lại khá to (khoảng font 14px) nên mọi người dành khoảng 1 tiếng là xong cuốn sách thôi. Còn về giá thì chỉ có 24k.

Mục tiêu chính mà sách muốn đề cập đến chính là quá trình ủy quyền (hay giao việc) của người quản lý. Sách chỉ ra 1 số điều căn bản cần phải lưu ý khi giao 1 công việc cho cấp dưới hoặc khi cấp dưới nhận được 1 việc được giao thì cần phải nói điều gì với cấp trên để giúp công việc được hoàn thành thuận lợi và nhanh chóng.

Cốt truyện của sách cũng giống như 1 số sách kinh doanh khác đó là lấy cốt truyện của 1 công ty. Trong trường hợp này là 1 công ty mà trong đó Jones và James là 2 anh em họ và đều làm chức vụ quản lý trong công ty. Jones thì luôn có nhiều thời gian làm điều mình thích và dành cho gia đình sau giờ làm việc còn James thì luôn căng thẳng, bực bội để giải quyết hàng đống hồ sơ,công việc mỗi ngày và quên hết thời gian dành cho mình và gia đình. Sách đã đưa những tình huống để James đến tìm hiểu cách quản lý của người anh em Jones vì cách quản lý của Jones quá tốt còn mình thì ngược lại.

Trong sách có một câu khá hay mà Jones nói với James, viết lên đây để chia sẽ với mọi người. Câu đó là:

“Chúng ta luôn sẵn sàng đón nhận những điều mới lạ và khó khăn hơn nếu trước đó ta đã đạt được một số thành công nhất định“.

Dưới đây là hình tóm tắt các nội dung chính của sách:

nguoi-gioi-khong-phai-la-nguoi-lam-tat-ca---6-buoc-uy-quyen

“Người giỏi không phải là người làm tất cả” là một cuốn sách hay dành cho mọi người, đáng đọc.

Bạn có thể mua sách trực tuyến tại Vinabook: http://www.vinabook.com/c387/nguoi-gioi-khong-phai-la-nguoi-lam-tat-ca-p22747.html

(Theo http://bloghoctap.com)


Leave a comment

Muốn giàu đừng lấy bằng thạc sĩ Quản trị kinh doanh


Thạc sĩ Quản trị kinh doanh (MBA) Mariana Zanetti khuyên những người có ý làm giàu đừng phí thời gian học cao học mà hãy dành cơ hội để tạo ra nguồn thu nhập cho riêng mình ngoài khoản lương hiện có.

Bill-Gates-2012907b-5142-1406540051.jpg

Bill Gates là minh chứng điển hình cho việc làm giàu mà không cần tới bằng cấp. Ảnh: Telegraph

Mariana Zanetti, thạc sĩ Quản trị kinh doanh tốt nghiệp trường Đại học kinh doanh IE (Tây Ban Nha) mới xuất bản cuốn sách tựa đề "Bong bóng MBA" (The MBA Bubble). Trong đó, Zanetti cho rằng học cao học là phí phạm thời gian và tiền bạc. Dưới đây là những lập luận của nữ tác giả người Pháp:

"Điều đầu tiên tôi muốn nói về sự thịnh vượng là đã có rất nhiều người viết về vấn đề tài sản chung quan điểm rằng công việc sẽ không làm cho bạn giàu lên. Nếu bạn muốn khá giả thì ở thời điểm nào đó trong cuộc đời mình, bạn phải tạo ra được nguồn thu nhập ngoài tiền lương.

Có một sự thật hiển nhiên rằng: "Nếu đang bán thời gian của mình cho người khác, khả năng có thể tạo ra thu nhập cho chính bạn càng bị giới hạn". Trong cuốn "Cha giàu, Cha nghèo", tác giả Robert Kiyosaki có viết: "Người giàu không làm việc cho tiền mà bắt tiền làm việc cho họ". Theo Zanetti, nếu muốn học cách lao động cho đồng tiền thì hãy tới trường, thậm chí muốn vất vả hơn nữa thì chọn cao học.

Nữ tác giả cho hay có những quản lý cao cấp thu nhập hàng triệu USD và không hiếm người nghĩ để vươn lên được vị trí như vậy, các nhân vật này phải có trong tay tấm bằng MBA. Tuy nhiên, theo khảo sát mới nhất củaBusinessweek, có rất ít sự liên quan hoặc không có bằng chứng đủ thuyết phục cho thấy MBA là yếu tố dẫn đến thành công, giàu có. Ví dụ, nhìn vào hầu hết CEO của các doanh nghiệp hàng đầu CAC 40 (chỉ số chứng khoán chính của Pháp), MBA chẳng có nghĩa gì ngoài một tấm bằng "có cho đẹp hồ sơ".

Tại các doanh nghiệp, leo lên chiếc ghế lãnh đạo vẫn là điều đáng khao khát. Với nhiều công ty trên thị trường, điều giúp bạn thăng tiến không phải tấm bằng thạc sĩ mà là tham vọng lớn để đạt được những gì mình muốn. Tuy vẫn còn một số đơn vị quan trọng vấn đề bằng cấp, con số này là rất ít.

Trở lại với vấn đề làm giàu, muốn làm được điều này thì bạn cần trở thành một doanh nhân, nhà đầu tư hoặc cả 2. Xác suất để một người bình thường trở thành ngôi sao nhạc rock trứ danh, vận động viên thể thao nổi tiếng hay CEO của doanh nghiệp lớn như Standard & Poor’s (hoặc bất kỳ đơn vị tầm cỡ nào khác) là rất thấp. "Có tấm bằng MBA cũng chẳng cái thiện cơ hội thành CEO S&P là bao", Zanetti khẳng định.

Những người giàu nhất trên thế giới đều là doanh nhân và họ không có MBA. Không ít trong số họ còn chẳng có bằng cấp nào hoặc bỏ học giữa chừng khi nhận ra rằng đại học đang dạy cho họ cách đi làm thuê và biết vâng lời.

Ngày nay, những người như vậy đang làm ông chủ và thuê các cựu sinh viên có bằng cấp trong tay. Xét trường hợp của CEO Facebook Mark Zuckerberg, Bill Gates của Microsoft hay Steve Jobs (Apple), Amancio Ortega (Zara), Richard Branson (Virgin)… Họ đều là những tỷ phú nổi tiếng thế giới và trong số những CEO này, không ít bạn học một thời đang làm thuê cho mình.

(Theo http://VNExpress.net)


1 Comment

Bạn có từng "say nắng" với đồng nghiệp?


Print

Bạn có từng “say nắng” với đồng nghiệp? Rất nhiều người cho rằng tình yêu nơi công sở không phải là một ý kiến hay vì lo ngại chuyện tình cảm và công việc bị chi phối lẫn nhau. Tuy nhiên, bất kể bạn đang hẹn hò với đồng nghiệp hay một người nào khác ngoài công ty, công việc vẫn bị tác động bởi quan hệ tình cảm và ngược lại. Thực tế, không ít cặp đôi chia tay với lý do cả hai đều ưu tiên thời gian phát triển sự nghiệp.

Điều này dường như có thể giải thích lý do những cặp đôi gặp gỡ và yêu nhau tại công sở có tỷ lệ kết hôn cao hơn so với những mối quan hệ thông qua bạn bè, theo kết quả một khảo sát*. Không chỉ là sự thường xuyên gặp gỡ mà sự thấu hiểu và chia sẻ cùng đam mê nghề nghiệp sẽ giúp xây dựng mối quan hệ bền vững hơn.

Nếu bạn còn độc thân và đang tìm kiếm một nửa còn lại, hãy nhìn quanh nơi làm việc vì rất có thể người ấy đang ở đâu đó quanh đây. Còn nếu bạn đang dành thời gian để phát triển sự nghiệp, hãy thay đổi ngay để có được công việc mơ ước và biết đâu tình yêu đang chờ đợi bạn ở nơi ấy.

Chúc các bạn đạt được ước mơ sự nghiệp!

*Kết quả khảo sát do trang web kết bạn trực tuyến eHarmony.com của Mỹ thực hiện năm 2010

Theo Vietnamworks.com.


Leave a comment

10 đặc điểm của người Việt Nam (Viện nghiên cứu xã hội Mỹ đánh giá)


Mười đặc điểm của người Việt Nam (Viện nghiên cứu xã hội Mỹ đánh giá):

  1. Cần cù lao động, song dễ thỏa mãn nên tâm lý hưởng thụ còn nặng.

  2. Thông minh, sáng tạo, song chỉ có tính chất đối phó, thiếu tầm tư duy dài hạn, chủ động.

  3. Khéo léo, song không duy trì đến cùng (ít quan tâm đến sự hoàn thiện cuối cùng của sản phẩm).

  4. Vừa thực tế, vừa mơ mộng, song lại không có ý thức nâng lên thành lý luận.

  5. Ham học hỏi, có khả năng tiếp thu nhanh, song ít khi học “đến đầu đến đuôi” nên kiến thức không hệ thống, mất cơ bản. Ngoài ra, học tập không phải là mục tiêu tự thân của mỗi người Việt Nam (nhỏ học vì gia đình, lớn lên học vì sĩ diện, vì kiếm công ăn việc làm, ít vì chí khí, đam mê).

  6. Xởi lởi, chiều khách, song không bền.

  7. Tiết kiệm, song nhiều khi hoang phí vì những mục tiêu vô bổ (sĩ diện, khoe khoang, thích hơn đời).

  8. Có tinh thần đoàn kết, tương thân, tương ái, song hầu như chỉ trong những hoàn cảnh, trường hợp khó khăn, bần hàn. Còn trong điều kiện sống tốt hơn, giàu có hơn thì tinh thần này rất ít xuất hiện.

  9. Yêu hòa bình, nhẫn nhịn, song nhiều khi lại hiếu chiến, hiếu thắng vì những lý do tự ái, lặt vặt, đánh mất đại cục.

  10. Thích tụ tập, nhưng lại thiếu tính liên kết để tạo ra sức mạnh (Cùng một việc, một người làm thì tốt, ba người làm thì kém, bảy người làm thì hỏng).

Tham khảo tài liệu tại đây.

Ta tự nhìn ta

  1. “Giờ cao su”: Nhìn chung, ý thức giờ giấc của người Việt Nam rất kém. Nhiều bạn đi du học ở các nước phát triển lúc đầu rất hay bị bỡ ngỡ. Họ dễ bị trễ tàu, lỗi hẹn nhưng dần dần họ cũng khắc phục được. Ðến khi về nước họ lại khó chịu với “giờ cao su” của chúng ta.

  2. Thiếu tự tin và óc phê phán: Ðây cũng là nhược điểm của văn hoá phương Ðông có lối sống khép kín. Nhiều bạn sinh viên năm thứ ba, thứ tư Ðại học mà vẫn ngại phát biểu ý kiến hoặc trình bày vấn đề trước đám đông vì thiếu tự tin, thiếu thói quen suy nghĩ, đi học chỉ biết “chép chính tả”. Kiểu giáo dục thụ động luôn tỉ lệ thuận với sức ì của tư duy và tỉ lệ nghịch với óc phê phán (critical thinking) của thanh niên.

  3. Bệnh hình thức: Có bạn trong cơ quan hay công ty mình làm việc đang chẳng đâu vào đâu thì lại đi học master. Có bạn tốt nghiệp rồi mà chưa tìm được việc làm cũng đi học master. Tư duy nặng về “điểm chác”, bằng cấp rất phổ biến. Không xác định tư tưởng học để làm việc mà học để lấy bằng. Người Mỹ có quan điểm: to learn is to change. Còn chúng ta ra sức theo học rất nhiều lớp học nhưng rốt cuộc cách làm việc không thay đổi gì cả, điều khác là chúng ta có thêm mấy cái bằng bổ sung vào hồ sơ cá nhân.

  4. Không tiết kiệm: hay tâm lí thích tiêu xài phung phí. Ðây là virus đang rất phổ biến và rất dễ lây lan trong giới trẻ. Họ quan tâm đặc biệt đến quảng cáo, thích xem các loại tem nhãn quần áo, nhận xét, đánh giá người khác qua tài sản, thấy thèm muốn, thán phục nếu ai đó có nhiều quần áo, xe, điện thoại, nhà…”xịn” hoặc tiêu xài sang hơn mình. Chúng ta đang tiêu dùng nhiều hơn chúng ta kiếm được.

  5. Thiếu trách nhiệm cá nhân, thừa trách nhiệm tập thể: Nói chung trong những người bình thường, chúng ta thường hay đùn đẩy trách nhiệm, bất kỳ việc gì chuyển được sang cho người khác cũng đều thấy nhẹ cả người. Khi xảy ra sai phạm đó sẽ là lỗi chung của cả tập thể chứ không của riêng cá nhân nào.

  6. Thể lực kém: xuất phát từ nhiều nguyên nhân như chế độ dinh dưỡng, chương trình học quá tải, học lệch, tâm lí lười vận động… Và hậu quả là khi làm việc với các đồng nghiệp nước ngoài, mặc dù rất cố gắng nhưng người Việt trẻ vẫn rất hay bị hụt hơi và cảm thấy khó có thể theo được cường độ làm việc của họ.

  7. Thiếu thực tế: Ông Kim Woo Choong – Chủ tịch Công ty Deawoo viết: “tuổi trẻ không có ước mơ thì không phải là tuổi trẻ… lịch sử thuộc về những người biết ước mơ”. Nhưng đó là những ước mơ hoàn toàn có thể trở thành hiện thực. Chúng ta thường hay suy nghĩ viển vông, thiếu suy nghĩ thực tế và chưa có suy nghĩ học là để làm việc.

  8. Tinh thần hợp tác làm việc theo team work còn hạn chế. Thế kỷ 21 là thế kỷ làm việc theo nhóm vì tất cả các lĩnh vực của đời sống xã hội ngay cả văn học và nghệ thuật, một cá nhân cũng không thể đảm đương được.

  9. Tác phong công nghiệp: Ðây là điểm rất quan trọng, có thể bao hàm một vài điểm đã nêu trước. Một nhà xã hội học Mỹ nói về nguồn gốc của cách làm việc tiểu nông như sau: “Anh nông dân sau khi gieo lúa xong có thể nhậu lai rai, ngủ dài dài và chờ đến thời điểm nhổ cỏ, bón phân mới làm tiếp. Mà việc này có làm muộn vài ngày cũng chẳng sao, không ảnh hưởng gì đến hoà bình thế giới. Nhưng một người công nhân đứng máy luôn luôn phải đúng giờ, có thao tác chính xác tuyệt đối và tinh thần kỷ luật cao. Một sơ suất nhỏ cũng có thể gây tác hại đến cả dây chuyền.”

Vì vậy, phải đầu tư như thế nào để khắc phục tính cách xấu, phát huy tính cách tốt, để hoàn thiện nhân cách con người Việt Nam.

(Theo chungta.com)


Leave a comment

Giá trị của việc không làm


"Trong công ty, chúng ta chỉ toàn đánh giá hiệu quả của việc đã làm gì đó mà ít khi đánh giá hiệu quả của việc đã quyết định không làm gì đó." – M. Goldsmith. Anh Đạt PP chia sẻ quan điểm này trên Facebook cá nhân.

1. Trong cuốn sách "What got you here won’t get you there", M. Goldsmith, chuyên gia hàng đầu thế giới về kèm cặp (coaching), có lưu ý: "Trong công ty, chúng ta chỉ toàn đánh giá hiệu quả của việc đã làm gì đó mà ít khi đánh giá hiệu quả của việc đã quyết định không làm gì đó. Điều này trái ngược với trong gia đình, là nơi rất nhiều lúc hai vợ chồng đánh giá cao việc đã không làm gì đó. Ví dụ đã không mua một miếng đất nào đó chẳng hạn".

2. Đồn rằng Napoleon chia binh lính dưới quyền theo 2 nhóm tiêu chí: "dốt" vs. "thông minh" và "lười" vs. "chăm". Vị chi có 4 loại người:

– "thông minh" và "chăm" – cho làm sỹ quan vì loại này chuyên tìm cách thực hiện nhiệm vụ
– "dốt" và "lười" – loại này cho làm lính
– "dốt" và "chăm" – loại này đem bắn :((
– "thông minh" và "lười" – cho làm nguyên soái vì loại này luôn nghĩ xem không nên làm gì. Điều này cực kỳ quan trọng trong việc điều binh khiển tướng.

3. Bài học: càng lên cao càng phải nghĩ đến việc không nên làm gì 🙂

(Phan Phương Đạt)