Đỉnh NGUYỄN

life's a journey not a destination

Các trích dẫn hay trong tuyện "Anh có thích nước Mỹ không" của Tân Di Ổ

3 Comments


Tôi đã đọc đi đọc lại truyện này rất rất nhiều lần, mỗi lần đều mang 1 cảm xúc như đọc lần đầu tiên. Nó phảng phất 1 phần hình bóng mình trong đó. Dưới đây là 1 số trích dẫn hay từ tiểu thuyết ngôn tình này.

Nếu các bạn tìm thấy hoặc cho rằng các trích dẫn khác hay, xin vui lòng đóng góp ở phần bình luận bên dưới bài viết.

“Giống như cố hương là nơi con người ôn lại thuở hàn vi, tuổi xuân là quãng thời gian để con người nhớ nhung, hoài niệm, khi bạn ôm nó vào lòng nó sẽ chẳng đáng một xu, chỉ khi bạn dốc hết nó, quay đầu nhìn lại, tất cả mới có ý nghĩa – những người đã từng yêu và làm tổn thương chúng ta, đều có ý nghĩa đối với sự tồn tại tuổi xuân chúng ta.”

“Ai yêu trước, người ấy sẽ thua”.

“Anh đối xử với cô không bằng cô đối xử với anh, đó cũng có thể là do tình yêu anh dành cho cô không nhiều như cô dành cho anh, nhưng xét cho cùng tình yêu không phải là buôn bán, làm sao có thể đòi hỏi sự công bằng tuyệt đối, nếu nhất thiết pải có một người yêu nhiều hơn, thì đó là cô cũng chẳng sao. Nếu cô bỏ ra mười phần, anh chỉ đáp lại năm phần, thế thì cô cho anh hai mươi phần, không phải anh sẽ trả cô mười phần đó sao?”.

“Chính cô là người quyết định yêu, không ai ép cô, thế nên chỉ cần dồn mọi tâm huyết để yêu, không phải lúc ở bên anh cô cũng thấy vui đó sao? Tuổi xuân có hạn, điều này không sai, nhưng cô càng không thể phí hoài tuổi xuân trong sự do dự và chờ đợi. Vì cô không biết vài năm nữa, cô có còn được trẻ trung đáng yêu như bây giờ hay không, có còn can đảm bất chấp tất cả như hiện tại hay không? Vậy thì tạo sao không tranh thủ hiện tại, tranh thủ lúc cô vẫn còn đang có những cái cần có để yêu hết mình?”.

“Vi Vi, đến một ngày nào đó em sẽ hiểu, con người ai cũng phải yêu mình trước. Anh không thể yêu em với hai bàn tay trắng.”

“Xét cho cùng, tất cả các cô gái đều là quả vải, tươi ngon chẳng được mấy ngày, đừng lấy tuổi xuân có hạn của mình để chờ đợi tương lai vẫn còn đang là ẩn số của đàn ông, không đợi được đâu, cuối cùng thiệt thòi vẫn chỉ là mình thôi.”

“Tớ không khóc, tớ sẵn sàng đánh cược, chấp nhận chịu thua.”

“Tình yêu là ngọn lửa khiến con người phải liều mình, cho dù là người thông minh hay ngốc nghếch, đã yêu rồi, đều biến thành con thiêu thân. Ai cũng biết xông vào lửa sẽ biến thành tro bụi, nhưng biết làm thế nào, trăm năm sau, cho dù đã từng bốc cháy hay không, chúng ta đều biến thành cát bụi."

“Giống như một ca khúc, dừng giữa khoảnh khắc du dương nhất, có lẽ lại là điều tốt, nhưng họ đã quá tham lam, cố chấp, tưởng rằng có thể hát tiếp, hát rồi mới biết giai điệu sau này tồi tệ biết bao.”

“ Khi yêu, tưởng rằng người đó là cả cuộc đời của mình, ai ngờ vừa tỉnh giấc mộng, đã đứng bên cạnh một người khác.”

"Một mối tình kéo dài sáu năm đã để thua trước một người chỉ gặp sáu lần, số phận có sự an bài riêng của nó”.

“Một thời chúng ta tưởng rằng mình có thể chết vì tình yêu, thực ra tình yêu không thể làm con người ta chết, nó chỉ có thể châm một mũi kim vào chỗ đau nhất, rồi chúng ta muốn khóc mà không thể có nước mắt, chúng ta trằn trọc trăn trở, chúng ta trở nên lão luyện, chúng ta trở nên rắn rỏi. Anh không phải là gió, em cũng không phải là cát, dù quấn quýt thế nào cũng không thể đến được chân trời, lau khô nước mắt, sáng mai chúng ta đều phải đi làm.”

“Vết thương nhìn thấy bằng mắt, sớm muộn gì cũng lành.”

“Rất nhiều người, khi đã đi lướt qua nhau, sẽ trở thành người xa lạ”.

“Trong cuộc đời có thể chúng ta gặp rất nhiều người, có lúc là người đi cùng một đoạn đường, mãi cho đến khi chũng ta gặp được người mà chúng ta thực sự muốn cùng chung sống suốt đời, mới giao toàn bộ chặng đường còn lại cho người đó, cùng nhau đi hết cuộc đời”.

"Cuộc đời dài như vậy, ngày nào chưa đi đến điểm cuối thì anh chưa thế biết ai là người đi cùng anh đến hết cuộc đời. Có lúc anh gặp một người, tưởng cô ấy chính là người đó, quay đầu nhìn lại, thực ra cô ấy cũng chỉ là người đem lại cho anh những cái mà anh cần trong một quãng đường mà thôi.”

“Có lẽ tuổi xuân của mỗi cô gái đều đã từng gặp Trần Hiếu Chính của mình, sau đó mới tìm thấy Lâm Tĩnh; nhưng mỗi người đàn ông đều đã một thời là Trần Hiếu Chính, khi họ đã trưởng thành chín chắn, họ sẽ biến thành Lâm Tĩnh.”

"Trịnh Vi nghĩ, dù sao cô cũng hạnh phúc hơn Trần Hiếu Chính, dù là quá khứ hay hiện tại. Bởi cô đã yêu hết lòng, khóc hết mình, trong cuộc tình này, cô không còn nợ điều gì, tình yêu của cô đã trọn vẹn. Chính vì Trần Hiếu Chính dành cho Tiểu Phi Long một tình yêu không bình lặng, mới khiến sau này Trịnh Vi học được cách tận hưởng hương vị ngọt ngào trong hạnh phúc bình dị.”

Advertisements

Author: dinhnn

Senior software developer, a technical leader. You can be reached at via email to dinhnguyenngoc@gmail.com, via my blog at dinhnguyenngoc.wordpress.com, and on Twitter @dinhnguyenngoc.

3 thoughts on “Các trích dẫn hay trong tuyện "Anh có thích nước Mỹ không" của Tân Di Ổ

  1. Tình yêu giống như sắc đẹp, trí tuệ, của cái, không phải chúng ta muốn là có thể giành lấy.

    Mọi việc trên đời đâu có được vẹn toàn. Trong cuộc sống của mỗi chúng ta, có được một thứ cũng đồng nghĩa với việc sẽ mất đi một thứ khác. sự khác biệt giữa hạnh phúc và bất hạnh chỉ là ở chỗ ai nặng hơn ai nhẹ hơn trong cái được và cái mất.

  2. Đã đọc cuốn này khi còn là sinh viên năm 3 đại học, thực sự thấy thích, ngày xưa vẫn ko hiểu vì sao Trịnh Vy chọn Lâm Tĩnh thay vì Hiếu Chính, nhưng sau này mình đã hiểu ra rất nhiều, hóa ra cảm giác an toàn và bình yên đối với người phụ nữ còn quan trọng hơn rất nhiều so với cái cảm giác yêu đương mãnh liệt nhưng lúc bùng cháy, lúc chỉ âm ỉ chập chờn.

    • Hiếu Chính yêu Vy Vy nhưng lại sợ, không tin tưởng vào tình yêu, chưa bao giờ sống hết mình cho t/c đó. Nếu nói đặt trọng sự nghiệp chỉ là ngụy biện, anh sợ rằng một người với hoàn cảnh như mình sẽ không được ai để ý đến, không được ai yêu thật lòng, thế nên anh mới luôn luôn cố gắng phấn đấu để giành được hạng nhất. Trịnh Vy cũng không nuối tiếc những năm tháng tuổi trẻ, vì cô đã sống, đã yêu hết mình.
      Lâm Tĩnh với Vy Vy là những cuồng nhiệt thời thơ ấu cho đến ngưỡng đại học. Trong suống 17 năm Lâm Tĩnh vừa là anh, vừa là thầy của Trịnh Vy, người mang cho cô cảm giác an toàn, ấm áp mỗi khi ở bên. Một Hiếu Chính đầy tham vọng sẽ không bao giờ đủ tinh tế để sắp xếp đồ đạc của Vy Vy theo thứ tự thật ngăn nắp; một Hiếu Chính quá thực tế không thể nào tinh ý mà biết bỏ điện thoại hay chìa khoá vào túi của Vy Vy trước khi cô đi làm bởi cô có tính hay quên. Nếu đổi lại là Vy Vy và Hiếu Chính thì có lẽ vai trò sẽ đổi ngược lại.
      T/y của Hiếu Chính và Vy Vy giống như một cơn mưa rào, dù bị cảm vẫn muốn quay lại để được ướt thêm một lần nữa. Nhưng cuộc sống đâu chỉ có mưa rào, Lâm Tĩnh như những tia nắng mới mang lại ấm áp cho Vy Vy trong suốt những ngày còn lại.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s