Đỉnh NGUYỄN

life's a journey not a destination

Đừng đợi đến ngày mai để nói…

Leave a comment


Câu chuyện bắt đầu khi tôi 16 tuổi. Trong lúc chơi bên ngoài trang trại của gia đình mình ở California, tôi tình cờ gặp anh. Anh không giống như những người con trai bình thường khác.

Anh không chọc ghẹo, bông đùa hay làm điều gì khiến tôi phải đỏ mặt lên vì xấu hổ hay giận dữ. Anh chỉ hỏi thăm vài câu xã giao và hái tặng tôi những bông hoa cúc dại vàng rực bên khoảng sân nhà anh.

Và chúng tôi thật sự quen nhau. Anh thích cách nói chuyện dí dỏm của tôi, còn tôi lại mến vẻ chững chạc của anh. Chúng tôi thường đứng nói chuyện hàng giờ liền bên bờ giậu sau nhà, tôi tin anh và kể cho anh nghe mọi thứ, chuyện ở trường, chuyện về những người bạn và cả những câu chuyện riêng tư của tôi. Anh chăm chú lắng nghe và chia sẻ với tôi bằng những lời động viên chân thành. Sau những lần trò chuyện, anh đều tặng cho tôi những bó cúc dại trong vườn. Tôi lâng lâng với niềm hạnh phúc của riêng mình, anh khiến tôi tin cậy, yêu thích và ngưỡng mộ.
Trong những năm học trung học và đại học, chúng tôi luôn bên nhau bằng tình bạn trong sáng, cùng chia sẻ những vui buồn trong cuộc sống, giúp nhau vươn lên trong học tập và cùng đón nhận niềm hạnh phúc trong lễ tốt nghiệp với thành tích đáng tự hào. Giữa niềm vui của ngày tốt nghiệp, trong tôi dâng lên một niềm rất lạ khi cảm thấy chúng tôi sắp đối diện với sự chia tay và tôi không còn cơ hội được gặp anh mỗi ngày…

Và một đêm, chúng tôi được ngồi cạnh bên nhau và huyên thuyên hàng mấy giờ liền những câu chuyện không đầu không đuôi. Anh nói rằng anh muốn lấy vợ sớm để ổn định cuộc sống, rằng anh muốn trở thành người giàu có, thành đạt. Nhiều lần tôi muốn thổ lộ tất cả tâm tư, tình cảm mà tôi đã dành cho anh bấy lâu nhưng tôi đã không đủ can đảm và đành im lặng ngắm sao trời cùng anh. Tôi ôm nỗi day dứt, hối tiếc về nhà, tự trách mình quá nhút nhát, ròi lại tự nhủ rằng tôi sẽ nói với anh vào một ngày nào đó.
Sau khi tốt nghiệp, anh tìm được việc làm ở New York và chuyển đến sống ở đó. Tôi rất vui cho anh nhưng lòng thì trĩu nặng. Theo thời gian, nỗi buồn trong tôi cũng dần nguôi ngoai. Tôi tự an ủi mình rằng một ngày nào đó khi anh trở về, nhất định tôi sẽ nói cho anh hiểu tất cả. Tôi sống trong hy vọng, để chờ đợi anh và cũng để thay đổi chính mình. Tôi tìm được một việc làm tốt, tôi bớt rụt rè, e ngại và tôi luôn dang tay đón nhận những điều mới mẻ trong cuộc sống của mình.
Nhưng dường như số phận luôn trêu đùa tôi, ngay lúc tôi cảm thấy mình tràn đầy niềm tin, có thể ôm chầm lấy anh để thổ lộ tất cả thì tôi lại nhận được một bức thư có kèm thiệp cưới. Bức thư đó là của anh.

Một tháng sau, tôi đến dự đám cưới của anh. Đám cưới được tổ chức thật lớn và trang trọng. Khi thấy anh và cô dâu sóng đôi bên nhau, tim tôi như thắt lại. Tôi kiềm chế và tự trấn tĩnh bằng nhiều cách, để những giọt nước mắt không rơi xuống trên đôi môi nhợt nhạt nhưng vẫn còn giữ được nụ cười của mình. Tôi cố tỏ ra vui vẻ khi anh cùng cô dâu đến nâng rượu mừng ở bàn tôi và mời tôi nhảy trong một bài hát mừng ngày cưới…

Sau lễ cưới của anh, tôi trở về ngay giữa chiều mưa tầm tã. Anh tiễn tôi ra sân bay và nói rằng anh rất vui khi gặp lại tôi. Tôi chỉ biết cười và chúc anh hạnh phúc.

Thế là niềm hy vọng của tôi đã tắt. Cuộc sống của tôi cứ trôi đi bình lặng, nhạt nhẽo và vô vị, mặc dù chúng tôi vẫn thường xuyên thư từ và kể cho nhau nghe mọi chuyện, tôi tự dối lừa mình rằng tôi đang có một tình bạn đẹp.
Bỗng một thời gian dài anh không viết thư hay liên lạc gì với tôi nữa. Tôi liên tục gởi anh một bức, hai bức, rồi đến bức thứ sáu tôi vẫn không nhận được một dòng hồi âm nào từ anh. Tôi thật sự lo lắng. Cho đến khi mất hết hy vọng thì tôi nhận được lời nhắn của anh: "Hãy gặp anh ở bờ giậu, nơi chúng ta vẫn trò chuyện trước đây!" Tôi lập tức đến nới cũ và gặp lại anh. Trái với những gì tôi nghĩ, anh đã sống không hạnh phúc và đã ly dị vợ. Tâm trí tôi quay cuồng với những suy nghĩ mông lung, có phải đấy lại là một cơ hội nữa? Nhưng cuối cùng, tôi cũng không thể thổ lộ mối tình mình đã ấp ủ bấy lâu, dù lòng tôi vẫn cháy bỏng tình yêu đối với anh. Tôi chỉ biết chia sẻ cùng anh như hai người bạn thân dẫu biết rằng mình có thể làm nhiều hơn thế.

Khi anh quay trở lại New York, tôi đã khóc rất nhiều. Tôi không muốn nhìn thấy anh ra đi dù anh đã hứa sẽ đến thăm tôi ngay khi có thể. Tôi oán trách số phận đã đưa đẩy chúng tôi gặp nhau, cho tôi yêu anh, để rồi cô dâu trong ngày cưới của anh lại không phải là tôi. Tôi oán trách bản thân mình ngày trước sao quá thẹn thùng, nhút nhát, để cơ hội vụt mất, để lại tôi với niềm thương nhớ không nguôi. Tôi cũng oán trách anh sao lại tìm đến tôi lúc này, khi mà tôi biết rằng có thể tình cảm trong tôi sẽ không thể nào thắng nổi tiếng nói của lý trí.
Những dằn vặt, đau khổ ấy cứ bám riết lấy tôi, khiến trong tôi luôn đầy những mâu thuẫn. Những ngày không nhận được tin tức gì từ anh, tôi cứ bồn chồn, lo lắng và thương nhớ anh da diết. Mỗi khi nghe được giọng nói ấm áp của anh, lòng tôi lại xao động, tôi quyết định sẽ sống cho tình yêu của mình. Trong lần gặp nhau sắp tới, tôi sẽ bày tỏ với anh những tình cảm bấy lâu trong lòng, tôi không thể đánh mất cơ hội được cùng anh đi hết con đường dài trước mắt thêm một lần nào nữa.

Rồi đến ngày hẹn, anh không đến thăm tôi như đã hứa, cũng không gọi điện hay gởi một dòng tin nhắn nào cho tôi. Tôi đoán rằng có lẽ anh rất bận và cảm thấy giận dỗi, thất vọng vì cho rằng mình mãi mãi chỉ là một phần không đáng kể trong cuộc đời anh. Tôi chờ đợi một lời xin lỗi. Tôi giận dữ với chính tình yêu của mình. Tâm trạng ấy giằng xé tôi cho đến khi tôi nhận được một cuộc điện thoại từ luật sư của anh. Ông ấy cho biết anh đã mất trong một tai nạn trên đường ra sân bay để đến thăm tôi. Tim tôi vỡ vụn. Dường như có một sợi chỉ vô hình đang thắt lấy cõi lòng tôi. Sao lại thế? Anh, và cả tôi nữa, không thể được hưởng cái cảm giác hạnh phúc của tình yêu ư? Chúng tôi trải qua biết bao thăng trầm để rồi cuối cùng anh không phải thuộc về một ai khác nhưng vẫn bỏ tôi ra đi mãi mãi ư? Giờ thì tôi hiểu tại sao anh không đến như đã hẹn. Tôi khóc, tôi đau đớn, tôi hụt hẫng…

Tại tang lễ, tôi gặp lại vợ anh. Cô ấy đã kể cho tôi nghe rất nhiều điều về anh, về cuộc hôn nhân của hai người. Rằng anh luôn buồn bã, cho dù cô ấy đã làm mọi cách cũng không thể nào khiến cho anh hạnh phúc được như hôm gặp lại tôi ở đám cưới của họ. Luật sư của anh trao lại cho tôi quyển nhật ký của anh. Nó đã rất cũ và được viết bắt đầu từ ngày đầu tiên chúng tôi gặp nhau. Anh viết rằng anh rất yêu tôi nhưng vì quá nhút nhát nên không dám nói ra điều đó. Đó là lý do tại sao anh thường im lặng và thích lắng nghe tôi nói. Anh luôn yêu tôi kể cả khi đến New York và kết hôn với người khác. Đối với anh, quãng thời gian hạnh phúc nhất là khi ở bên tôi và được nhảy với tôi trong đám cưới. Anh đã tưởng tượng rằng đó là đám cưới của chúng tôi. Anh còn viết rằng anh không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ly hôn, và anh cảm thấy rất có lỗi khi làm tổn thương vợ mình. Trong thời gian chúng tôi thư từ cho nhau như hai người bạn thân, anh đã rất vui mỗi khi nhận được tin tức của tôi. Và cuốn nhật ký kết thúc với dòng chữ: "Hôm nay, nhất định tôi sẽ nói với cô ấy rằng tôi rất yêu cô ấy!" Đó chính là ngày anh đã hẹn với tôi và không bao giờ đến được nữa…

Điều cuối cùng tôi muốn nói với các bạn: Nếu bạn yêu một người nào đó, đừng đợi đến mai để nói cho người ấy biết điều đó. Bởi lẽ ngày hôm sau có thể sẽ không bao giờ đến nữa.

Advertisements

Author: dinhnn

Senior software developer, a technical leader. You can be reached at via email to dinhnguyenngoc@gmail.com, via my blog at dinhnguyenngoc.wordpress.com, and on Twitter @dinhnguyenngoc.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s