Đỉnh NGUYỄN

life's a journey not a destination

Tuyết rơi miền nhiệt đới

Leave a comment


“Đời người ai chẳnng có một lần phải hối hận!Nhưng có những việc dù chúng ta có tự trách hay dằn vặt mình thế nào đi nữa cũng chẳng thể thay đổi được gì!”Hắn cầm điện thoại lên và bắt đầu nhắn tin.Thật ra hắn có thể gọi vào số đó nhưng sợ rằng sẽ đánh thức người ấy dậy,vì dẫu sao bây giờ cũng hơn 2h rồi trong con say tất cả những gì hiện ra trong ý nghĩ của hắn không gì khác ngoài một nỗi nhớ.Nỗi nhớ da diết về H!

_”Không biết giờ này em đang làm gì?Anh …nhớ em nhiều lắm!chẳng hiểu sao anh không thể nào ngũ được.Có lẽ lúc này đây em đang say trong một giấc mơ đẹp nào đó.Anh sợ mình sẽ phá tan giấc mơ giác mơ ấy của em nếu anh gọi cho em!Nhưng quả thật anh không thể thôi nghĩ đến em.Anh … yêu em!Yêu hơn cả bản thân mình!Anh luôn tự hỏi có bao giờ em nghĩ đến anh,nghĩ về tình yêu đó.Anh biết hiện tại bây giờ anh chưa có gì cả,tương lai vẫn còn là một ẩn số.Anh không có gì để là một chổ dựa vững chắc cho em,dù tận sâu trong thâm tâm anh luôn muốn bảo vệ che chở và đem lại hạnh phúc cho người mà mình yêu mến!Từ trước đến giờ anh luôn thật lòng với em.Anh không cảm thấy hối hận về điều đó.Nhưng anh xin em,xin em một lần thôi hãy thật lòng với anh “Em có bao giờ… yêu anh không?”

Tin nhắn được gởi đi trong từng nhịp đập vô hồn của thời gian.Hắn vẫn ngồi đấy,ngước nhín lên bầu trời đầy sao nhưng trong lòng thật trống trải!Từng làn khói thuốc tan đi vào cõi hư vô.Hơi ấm ngày nào được gần bên H vẫn không thể có dù hắn cố đi tìm trong hơi men cay hay từng làn khói thuốc.Những thứ ấy chỉ khiến hắn cảm thấy đơn lạnh hơn mà thôi!

Bíp bíp! Bíp bíp…..!

Hắn ngước nhìn chiếc điện thoại và gượng cười.Cảm giác tội lỗi vây lấy hắn.Nỗi ân hận vì vô tình đã làm H thức dậy!
_”DK chưa ngủ à!H đang chuẩn bị đi ngủ thì nhận được tin nhắn.Um…Thật sự H rất khó trả lời về câu hỏi của DK.H không phủ nhận khi ở bên cạnh DK, H cảm thấy rất vui nhưng đó chưa phải là tình yêu đâu. DK à!Là người con gái ai cung mong muốn mình được chở che và được hạnh phúc.Thật khó để trao tiếng yêu về một ai đó! Xin lỗi DK, H không thể là người yêu của DK được!Thật sự không thể!”

Hắn mỉm cười nhìn từng làn khói thuốc bay bay.Thời gian dường như ngừng lại xung quanh hắn.Hắn reply mà cõi lòng như đã chết.Gượng cười trên môi hắn trả lời :
_”Nếu một ngày, không có anh ở gần bên,chắc em cũng chẳng buồn đâu phải không?Với em anh có là gì đâu!Dẫu vậy lúc nào anh cũng mong muốn được trông thấy nụ cười của em, muốn chính mình mang đến điều đó cho em.Em không cần phải nói lời xin lỗi với anh vì…chính anh mới nên làm chuyện đó.Xin em đừng thương hại anh.Thật ra anh đã biết em luôn có một người bên cạnh, một người chở che, đem lại hạnh phúc cho em và là một người để em gởi trao tình yêu thật sự.Anh đã hiểu tất cả khi nhìn thấy em thật hạnh phúc trong vòng tay của L, người mà trước đây em luôn nói với anh chỉ là bạn thân! Anh không dám trách em điều gi cả!Em xứng đáng được hưởng điều đó, xứng đáng được hạnh phúc khi yêu và được yêu!Dẫu biết rằng suốt cuộc đời này anh cũng không thể nào mang lại cho em.Chúc em hạnh phúc! Anh…yêu em!”

Tin nhắn đã được gởi nhưng hình như mắt hắn đang nhòe đi vì nước mắt.Đó là lần đầu tiên hắn khóc vì một cô gái mà có lẽ đó cũng là lần cuối cùng trong cuộc đời của hắn. Dù có khát khao hay mong muốn đi chăng nữa vẫn chỉ là mơ thôi. Mà đã là mơ thì có bao giờ trở thành sự thật đâu!Điếu thuốc trên tay hắn tàn đi từ lúc nào mà hắn chẳng hề hay biết. Điện thoại lại rung lên một lần nữa vì có tin nhắn mới.Hắn biết đó là tin nhắn của H và phần nào đoán được nội dung bên trong rồi.Có cần thiết phải mở ra xem khi mình đã biết điều ở trong đó!Tuy nhiên hắn vẫn xem!

_”Sorry! Thật sự H vô cùng xin lỗi vì không mang lại được gì cho DK!”

Không đâu H à! Em mang đền cho anh nhiều lắm. Niềm vui, sự ấm áp, hạnh phúc khi được bên cạnh em. Và ngay cả khi em ra đi vẫn đem lại cho anh nhiều,nhiều lắm! Một nỗi buồn, một niềm đau vô tận! Không! Em đã cho anh quá nhiều rối.Và có lẽ suốt cuộc đời này anh không thể nào trả hết! Biết bao suy nghĩ đang trào dâng trong lòng hắn! Hắn tự hỏi, nếu một ngày không còn được trông thấy H nữa thì cô có thật sự được hạnh phúc hay không? Và nếu ngày có đến, hắn chỉ biết cầu Thiên Chúa hãy mang lại thật nhiều hạnh phúc cho H!

Ngày tháng cứ thế trôi qua trong từng con đau không thể nào xóa bỏ được. Hắn vẫn còn đây, vẫn sống và thấy H từng ngày,từng ngày hạnh phúc.Tim hắn ngày càng đau hơn và co thắt lại mỗi khi nhìn thấy H đắm say bên người ấy. Hắn mỉm cười dù tim đang rướm máu!
_” Tim ơi!Tao van mày đừng co thắt lại như thế nữa! Hãy để tao lại còn trông thấy H được hạnh phúc đi mà!”

Suốt cuộc đời này hắn chỉ có một ước mơ nhỏ nhoi và duy nhất.Hắn muốn mình là người đem lại hạnh phúc cho H! Người con gái để lại cho hắn nhiều ấn tượng khó phai. Một người cùng hắn trải qua biết bao kỉ niệm! Người con gái đầu tiên thức trò chuyện cùng hắn suốt đêm.Một người có thể vô tư kể cho hắn nghe biết bao nhiêu chuyện vui trong cuộc sống và cũng là người con gái đầu tiên khóc trên vai của hắn.Thế nhưng một vòng tay âu yếm,chở che hắn vẫn còn ngần ngại, để rồi suốt cuộc đời này hắn mãi mãi không quên!

Hắn cảm thấy mình mệt mỏi lắm rồi! Mùa đông đang đến, trời se lạnh! Khắp phố phường mọi người đang náo nức chuẩn bị đón Giáng sinh. Mùa đông lạnh đấy nhưng tự hỏi có lạnh hơn cõi lòng đang giá băng của hắn! Hắn lê bước chân trên con phố ngày nào cùng H dạo bước. Phố vẫn còn đây nhưng chỉ thiếu H bên cạnh. Hắn cố bước, bước đi trên con phố thân quen và chợt thấy H.Khi xưa cũng chính tại ngôi nhà thờ này, hắn và H đã cùng nhau nguyện cầu trong đêm Thánh! Cô bé thật vô tư ao ước được nhìn thấy tuyết rơi trong đêm Giáng sinh. Ở một đất nước nhiệt đới thế này, quả thật tuyết rơi là điều không tưởng. Có chăng là cái giá lạnh của sương muối mà thôi! Nếu như phải đánh đổi cuộc sống này để được một điều ước, hắn chỉ cầu xin Thiên Chúa hãy đáp lại mơ ước của H!Đêm Giáng sinh đang đến mang theo lạnh giá của mùa đông.Và lúc này đây nguyện cầu của hắn tha thiết hơn lúc nào hết.Hắn ngước nhìn lên bầu trời và khấn xin Thiên Chúa nghe thấu lời nguyện cầu của hắn, dù sự thật suốt cuộc đời minh hắn chẳng thể nào trông thấy được điều đó!

H đang đứng đó, mỉm cười nhìn về phía L và nhẹ nhàng gởi trao một nụ hôn nồng ấm! Hắn mỉm cười nhìn theo nhưng bỗng nhiên tim hắn co thắt lại và … lần này có lẽ nó không còn tiếp tục hành hạ hắn đươc nữa.Căn bệnh tim bẩm sinh đã không cho hắn kéo dài thêm niềm hạnh phúc được trông thấy H hạnh phúc. Hắn ngã gục trên vỉa hè nhưng nụ cười vẫn nở trên môi vì hắn biết Chúa đã nghe thấu lời nguyện cầu của hắn. Tuyết đang rơi, từng hạt từng hạt trắng xóa rơi trong niềm hạnh phúc cuối cùng trong cuộc đời của hắn!

Advertisements

Author: dinhnn

Senior software developer, a technical leader. You can be reached at via email to dinhnguyenngoc@gmail.com, via my blog at dinhnguyenngoc.wordpress.com, and on Twitter @dinhnguyenngoc.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s