Đỉnh NGUYỄN

life's a journey not a destination

Họ đã tìm thấy nhau!!

Leave a comment


Năm 1990.
Bên bờ sông lộng gió có tiếng tranh cãi:
– Hải là đồ ngốc!
– Ai nói Hải ngốc hả?
– Chứ sao Hải không biết lá cây màu gì?
– Ngọc biết không mà dám nói là Hải ngốc?
– Biết chứ! Lá cây màu hồng.
– Vậy hả… Lá cây màu hồng hả?!! Ngọc hay thiệt đó!
Gió cười, thỉnh thoảng gió lại nghịch ngợm đẩy mấy chiếc lá vàng rơi xuống dòng nước đang nhẹ nhàng trôi.

Năm 2000.
Bên bờ sông lộng gió có tiếng tranh cãi:
– Ông là đồ ngốc!
– Sao lại ngốc?
– Sao ông lại chơi chung với một đứa ngốc như tôi?
– Vì tôi là đồ ngốc!
Gió cười tự đắc, ai cũng ngốc, chỉ có gió là khôn ngoan. Gió nhẹ nhàng luồn vào từng cọng tóc, mát rượi.

Năm 2001.
Bên bờ sông lộng gió có tiếng tranh cãi:
– Ông là đồ ngốc!
– Sao lại ngốc?
– Sao ông lại đánh thằng Thanh chỉ vì tôi?
– Vì bà là người bạn tốt nhất của tôi.
– Tôi á?
– Vì tôi là đồ ngốc! Được chưa?
Gió lại cười, thỉnh thoảng lại đẩy cho những cành lá rung rinh.

Năm 2002.
Bên bờ sông lộng gió có tiếng tranh cãi:
– Ông là đồ ngốc!
– Sao lại ngốc?
– Sao ông lại chọn tôi đóng vai chính cơ chứ? Tôi… không thích hợp đâu.
– Vì kịch bản đó tôi viết cho bà mà, chỉ có bà là thích hợp thôi.
– Đồ ngốc! Sao lại viết cho tôi?
– Vì bà là bạn thân nhất của tôi. Và vì… tôi là đồ ngốc!
Bạn thân? Ngọc chôn sâu tiếng nấc vào lòng nhưng không thể giấu đi những giọt nước mắt rơi trên má. Ngọc vội quay đi. Cả gió và Hải đều không nhận ra Ngọc mong muốn một cái gì đó hơn cả bạn thân. Gió lại cười, khẽ vuốt lên mái tóc dài của Ngọc, bồng bềnh.

Năm 2003.
Bên bờ sông lộng gió có tiếng tranh cãi:
– Ông là đồ ngốc!
– Sao lại ngốc?
– Sao ông lại chia tay với Ngân chỉ vì tôi? Có đáng không?
– Vì Ngân không thích hợp. Ngân không biết tôn trọng tình bạn của tôi và bà.
– Không sao đâu! Chỉ cần ông vui là được rồi, ngốc à!
– Ngốc quá! Bà không vui làm sao tôi vui được cơ chứ!
– Hải à… tôi…
– Sao? Nói đi!
Ngọc định để con tim lên tiếng. Chợt gã gió vô tình đưa những nốt nhạc cùng lời ca nhẹ nhàng vào tai Ngọc: “Cuộc đời cho ta qua nhiều ngày vui, cần chi nói những lời đầu môi…”. Ngọc lại thôi.
– Tôi… tôi là đồ ngốc!
– Ừ, hai đứa mình là đồ ngốc!
Ngọc cười sung sướng, Ngọc chỉ cần có thế, chỉ cần lặng bên cạnh Hải, mang đến cho Hải niềm vui là Ngọc thấy hạnh phúc. Gió lại cười, nhẹ nhàng lướt qua kẽ lá.

Năm 2005.
Bên bờ sông lộng gió có tiếng tranh cãi:
– Ông là đồ ngốc!
– Sao lại ngốc?
– Sao ông lại trốn học về đây?
– Vì tôi có một chuyện muốn nói với bà.
– Chuyện gì? – Ngọc hồi hộp, tim nhảy lưng tưng.
– Tôi mới quen một cô bạn rất dễ thương đó. Bạn ấy tên là Thanh Hồng. Tôi muốn bà là người biết đầu tiên.
– Ơ… vậy… vậy sao?… Chúc mừng Hải nha!
Tai Ngọc ù đi, không còn nghe Hải nói gì nữa. Lâu đài thủy tinh mà lâu nay Ngọc vẫn luôn chăm chút đột nhiên bị câu nói của Hải làm vỡ tan tành. Những mảnh vỡ nhọn hoắc đâm vào con tim nhỏ bé khiến Ngọc đau nhói.
– Xin lỗi, Ngọc thấy mệt, Ngọc về trước nha!
– Ơ… Ngọc!
Ngọc quay đi thật nhanh, không để Hải nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe nhòe nước của mình. Gió vẫn cứ cười dù là gió đã nhìn thấy những giọt nước mắt của Ngọc. Gió cứ vô tâm vui đùa cùng những ngọn cỏ may.

Năm 2006.
Bên bờ sông lộng gió có tiếng tranh cãi:
– Ông là đồ ngốc!
– Sao lại ngốc?
– Sao ông không cùng Hồng đi chơi mà về đây?
– Vì hôm nay là sinh nhật bà mà.
– Đồ ngốc! Chỉ cần ông vẫn còn nhớ là được rồi, tôi có bắt ông phải về đây đâu.
– Phải về chứ! Vì bà là bạn thân nhất của tôi mà. Và… vì tôi là đồ ngốc!
– Umm… ông và Hồng vẫn tốt chứ?
– Ừ.
– Sáng mai ông rảnh hông?
– Sáng tôi về thành phố rồi. Chi vậy?
– À, không có gì.
Thời gian trôi đi, Ngọc chợt nhận ra một điều, yêu là làm cho người mình yêu được hạnh phúc. Có lẽ Hải chỉ xem Ngọc là bạn thân, và có lẽ mãi mãi sẽ chỉ là bạn thân mà thôi. Gió lại cười, rón rén nhìn những nụ cười gượng gạo của Ngọc. Vết thương đang lành dần.

Năm 2007.
Bên bờ sông lộng gió có tiếng thút thít:
– Ngọc à! Mày là đồ ngốc! Sao mày không nói với Hải rằng mày yêu Hải? Tại sao hả? Tại sao?…
Gã gió ngốc nghếch lại cười, sà xuống, thổi tung mấy cọng tóc của Ngọc, bay phất phơ.

Năm 2008.
Bên bờ sông lộng gió có tiếng thì thầm:
– Ngọc à! Hải là đồ ngốc!
– Sao lại ngốc?
– Sao Hải không nhận ra là mình yêu Ngọc nhỉ? Sao Hải cứ mải mê đi tìm một nửa của mình mà không biết rằng một nửa đó vẫn luôn bên cạnh mình chứ?
– Vì Hải là đồ ngốc!
– Ừ, Hải là đồ ngốc! Đồ ngốc!
Trái tim Ngọc lại đập rộn ràng. Trái tim con người có thể tan nát vì một câu nói, và cũng có thể tìm lại những nhịp đập rộn ràng chỉ vì một câu nói. Thật kỳ diệu! Có lẽ đó là sức mạnh của yêu thương.
Gã gió ngẩn ngơ, chợt cười xòa: “Thì ra mình mới là đồ ngốc! Sao mình không nhận ra hai đứa thích nhau cơ chứ? Ngốc thật!”. Gió nhẹ nhàng xoa đầu hai đứa, khẽ thì thầm: “Hãy cho nhau yêu thương, vì chỉ có yêu thương người khác, con người mới hạnh phúc và thấy lòng thanh thản”.
Gió cố tình đưa những nốt nhạc nhẹ nhàng đến bên Hải và Ngọc: “…Cuộc đời cho ta qua nhiều ngày vui, cần chi nói những lời đầu môi…”.

Advertisements

Author: dinhnn

Senior software developer, a technical leader. You can be reached at via email to dinhnguyenngoc@gmail.com, via my blog at dinhnguyenngoc.wordpress.com, and on Twitter @dinhnguyenngoc.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s